Khi Trịnh Công Sơn đã chết được vài năm, ánh hào quang của ông bỗng vọt hẳn lên chói lòa, chiếu đến tận cả những nơi hiểm hóc kể cả chỗ bể phốt của mấy đồng chí dở hơi thích phán bảo lăng nhăng.
Nhưng vẫn còn nhiều điều người ta chưa biết về ông, chắc chắn. Hôm nay tôi xin được trình bày sơ qua một khía cạnh ít người hiểu được, ngộ được từ âm nhạc Trịnh Công Sơn: không sa đà vào Người con gái Việt Nam da vàng, Kinh Việt Nam hay Sơn ca 7, tôi muốn nói đến tình thương bao la của Trịnh Công Sơn dành cho phụ nữ. Nhất là những người phụ nữ cần có sức khỏe tốt.
Những người phụ nữ muốn có sức khỏe tốt vẫn tụ tập ở những cái bãi rộng rãi một chút, bật nhạc xập xình và nhảy, thuật ngữ Hà Nội gọi là “ngoáy đít tít mù”. Tây hay Tàu đi tour qua đều khoái chí đứng nhìn. Thật tội nghiệp, họ không biết là lời bài hát của Trịnh Công Sơn đã cài sẵn những bài học vô giá về tập thể dục rồi, cần gì phải ngoáy loạn lên rồi làm trò cười cho bọn khác.
Mấy ví dụ nhé:
– Bài tập Lưu Kim Cương: “Anh ngồi xuống, sau một lần đã đứng lên, đã đứng lên, rồi ngồi xuống”. Chỉ đứng lên và ngồi xuống thôi, nhưng rất hiệu quả.
– “Người ngồi xuống, tay ngang đầu, chân đung đưa, mông xoay tròn”. Đầy đủ một bài tập nhẹ nhàng cho toàn cơ thể.
– “Hãy nghiêng người xuống để túm được ngón chần (chân)”. Đảm bảo mỡ bụng sẽ tiêu tan.
– Và: “Em đứng lên đặt tay vào hạ… (tự ý đục bỏ)”. Bài tập thể dục có thể phối hợp hai người.
Chắc là cũng phải ngang ngửa được với tai-chi.
Những lời khuyên về thể dục thật là sâu sát, đầy yêu thương và đầy ý nhị. Trịnh Công Sơn đúng là nhà thơ của quần chúng (nữ), một troubadour, một nghệ sĩ nhân dân không cần bằng chứng nhận của nhà nước.
https://nhilinhblog.blogspot.com/2009/05/tap-duc-am-nhac.html