Hiện tượng luận về mối quan hệ thầy trò

Ngô Tất Tố có lần bảo, ở trường hợp một bài thơ lưu truyền từ xưa mà ta không biết rõ tác giả, nếu trong danh sách tác giả khả nghi có một ông vua (chẳng hạn Lê Thánh Tông), người ta sẽ dễ dàng nhận ra bài thơ ấy đúng là do ông vuaContinue reading “Hiện tượng luận về mối quan hệ thầy trò”

Postscript

Cuốn sách mới nhất của Gérard Genette: Thời gian gần đây, ở Pháp có mấy sự kiện xuất bản lớn, niềm vui cho các độc giả, ít nhất là một số độc giả: cuối cùng, kỳ hạn định ra trong di chúc của André Breton đã kết thúc (Breton qua đời năm 1967), người ta đãContinue reading “Postscript”

Tản Đà vận văn vân vân vân vân

Không lâu sau khi Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu qua đời, bộ Tản Đà vận văn, gồm nhiều tập, được in; đây là bộ sách cho thấy đầy đủ thơ của Tản Đà hơn cả, bộ sách nhất thiết nếu muốn nhìn vào văn nghiệp, hay đúng hơn là thi nghiệp, của Tản Đà. Một câuContinue reading “Tản Đà vận văn vân vân vân vân”

Séraphîta

Tôi tiếp tục ngồi đó, và tôi tiếp tục đọc Balzac cho đến hết buổi chiều. vân vân và vân vân Như mới nói gần đây, La Comédie humaine của Balzac trước hết cần được hình dung như một vở kịch. Và trước hết, nó được chia thành các nhóm “étude”, có thể coi làContinue reading “Séraphîta”

Ferragus

Tôi lại ngồi đó, và tôi lại đọc Balzac cho đến hết buổi chiều. La Comédie humaine trước hết là một vở kịch, thế cho nên nó gồm nhiều cảnh, hay xen (scène). Balzac chia bộ sách thành các “étude”, các étude lại gồm các scène: ta có “Études de moeurs” (các Ê-tuýt phong hóa), nó gồm nhiềuContinue reading “Ferragus”

Balzac: Mặt bên kia của lịch sử hiện thời

Tôi ngồi đó, đọc Balzac cho đến hết buổi chiều. Dưới đây là một kiệt tác của Honoré de Balzac trong bộ La Comédie humaine, cuốn tiểu thuyết L’Envers de l’histoire contemporaine, gồm hai phần, được Balzac viết và đăng báo trong nhiều năm hồi thập niên 40 của thế kỷ 19. Mặt bên kia của lịch sử hiệnContinue reading “Balzac: Mặt bên kia của lịch sử hiện thời”

Hà Nội từ 1947 đến 1954: Ông Thủ hiến nói

Nguyễn Vỹ, ngay khi người Nhật đảo chính Pháp, vội vã rời Hà Nội. Như vậy là khôn ngoan, vì Nguyễn Vỹ thuộc vào các nhân vật Việt Nam hiếm hoi rất sáng suốt, nghi ngờ dã tâm của người Nhật tại Đông Dương từ rất sớm. Tôi không hiểu tại sao trí thức ViệtContinue reading “Hà Nội từ 1947 đến 1954: Ông Thủ hiến nói”