Hiện tượng luận về mối quan hệ thầy trò

Ngô Tất Tố có lần bảo, ở trường hợp một bài thơ lưu truyền từ xưa mà ta không biết rõ tác giả, nếu trong danh sách tác giả khả nghi có một ông vua (chẳng hạn Lê Thánh Tông), người ta sẽ dễ dàng nhận ra bài thơ ấy đúng là do ông vuaContinue reading “Hiện tượng luận về mối quan hệ thầy trò”

Postscript

Cuốn sách mới nhất của Gérard Genette: Thời gian gần đây, ở Pháp có mấy sự kiện xuất bản lớn, niềm vui cho các độc giả, ít nhất là một số độc giả: cuối cùng, kỳ hạn định ra trong di chúc của André Breton đã kết thúc (Breton qua đời năm 1967), người ta đãContinue reading “Postscript”

Văn chương Nguyễn Tuân: hai khía cạnh

Nguyễn Tuân dường như đã được sắp xếp xong xuôi, một lần là xong, bị nhét thẳng vào cái ngăn “nhà văn viết tùy bút số một của Việt Nam”, trông rất oách và rất yên ổn, và nhất là cách xếp ấy khiến người ta tưởng mọi thứ đã không còn gì phải bànContinue reading “Văn chương Nguyễn Tuân: hai khía cạnh”

Quang Trung và Tần Thủy Hoàng

Quay trở lại với Tạ Chí Đại Trường một lần nữa, tôi thấy có thể điều chỉnh một chút cái nhìn đối với nhân vật Quang Trung, nhân vật kỳ lạ và bí ẩn nhất của lịch sử Việt Nam, cũng là nhân vật có ý nghĩa rất đặc biệt, và duy nhất. Ở kia, tôiContinue reading “Quang Trung và Tần Thủy Hoàng”

màu mắt

ba quyển sách này: là Gérard Genette ở dạng kết tinh nhất, nhắc rất nhiều đến Montaigne và bản thân những cuốn sách ấy cũng làm người ta nghĩ rất nhiều đến Montaigne ba cuốn sách này là đề tài một bài viết đáng nhớ của Antoine Compagnon, xem ở kia Genette là một lý thuyết giaContinue reading “màu mắt”

khủng hoảng châu Âu

châu Âu lúc nào cũng khủng hoảng châu Âu lúc nào cũng khủng hoảng châu Âu lúc nào cũng khủng hoảng sự đối lập (hay sự khác biệt) giữa nước Anh và “lục địa” (xem ở kia) còn nằm ở những chỗ không hẳn là thể hiện trong các sự kiện lịch sử: cho một hình dung vềContinue reading “khủng hoảng châu Âu”

Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp

ba nhân vật này rất quen thuộc với tôi, từ rất nhiều năm, nhưng cũng phải mất rất nhiều năm tôi mới xếp được họ ở cạnh nhau khó nhất chính là xếp những gì mà ta quá rành (hoặc tưởng là mình quá rành): Michel Foucault là con người của trật tự, Roland Barthes là con người của diễn ngôn,Continue reading “Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp”

Nhà tiên tri bước đi giật lùi: Tạ Chí Đại Trường

Cuốn sách này của Tạ Chí Đại Trường, chắc hẳn nó chứa đựng điều gì đó lớn hơn nhiều chứ không chỉ là một thuật truyện thông thường, dẫu cho sự thuật truyện ấy ở đây có những đối chiếu, so sánh và nhất là những suy luận nhiều lúc kỳ lạ, không thường gặp. Tôi đọcContinue reading “Nhà tiên tri bước đi giật lùi: Tạ Chí Đại Trường”

Sách mới (4)

Nhân vật đầu tiên, Charles de Gaulle: Đây là tập một, tên gốc là L’Appel; tập hai tên là L’Unité, về giai đoạn 1942-1944 và tập ba tên là Le Salut, giai đoạn 1944-1946; rất hiếm khi ta có một tác giả vần “ồn” xuất hiện như thế này; một nhà văn Pháp nào đó tôi quên mấtContinue reading “Sách mới (4)”

Antoine Compagnon nói về Roland Barthes

Còn lại gì từ những tình yêu xưa cũ? Ai (còn) yêu quý tôi :p thì nghe bài hát Que reste-t-il de nos amours đi. Cũng vì bài hát này mà có cái tên phim Baisers volés: François Truffaut đã thuổng cụm từ này (nghĩa là “những nụ hôn trộm”) từ bài hát, và bài hát ấy cũngContinue reading “Antoine Compagnon nói về Roland Barthes”