cuống cuồng cuồng

Absolutely tired và sao mà moody thế. Cioran có quyển sách De l’inconvénient d’être né (Về sự bất tiện vì đã sinh ra) còn Cocteau thì viết quyển có tên tương tự, La Difficulté d’être (Nỗi khó làm người) trong đó có một câu thật là bất hủ: “Le diable est pur parce qu’il ne peut faire que le mal” (Quỷ là giống rất thuần khiết vì chỉ biết làm điều xấu). Bất hủ nhỉ. Công nhận nhiều lúc bất tiện, rất bất tiện, không comfortable tị nào, và thật là ấy lắm. Sống thế nào là thành công? Là không vồn vã, không đon đả, không sốt sắng.

Thế mà vẫn cứ cuống cuồng cuồng.

Các bác thấy tôi vào đề Tình cuồng giỏi chưa :d Ngọt như đường phổi đường phèn nhá. Cuốn sách này bỗng nhiên xuất hiện làm tôi nhớ ngày xưa đã đọc nó như thế nào, đã từng thấy tên con sông Marne vần với tên nhân vật chính Marthe như thế nào (thật ra là cũng không vần với nhau một cách nghiêm ngặt theo đúng từ điển rime lắm đâu nhưng thôi kệ). Nhìn sang cái laptop lại hỏng hic ngày mỗi ngày mọi thứ lại hỏng đi một tí, râu mọc đầy cằm và tóc hình như đã thưa đi hic. Và cái sự cuống cuồng cuồng nữa.

Ngày xưa tôi đọc Le Diable au corps, tưởng chừng để tưởng niệm tình đầu (là tình nào, thú thực bây giờ hỏi độp một cái có khi tôi cũng chịu chết lưỡi cứng đơ đấy chứ không phải đùa đâu) hừng hực khí thế và rất chi cuống cuồng cuồng. Giờ đọc lại thấy funny gần chết: đúng đúng, tình đầu là một thứ, nếu tách được khỏi mọi định kiến mơ màng của chàng ơi nàng hỡi, thì phải là như Raymond Radiguet miêu tả ở đây, cũng chính vì thế mà cuốn sách này đặc biệt. Tình đầu là một thứ rã rời từ buổi ban đầu, chính bởi vì sự nồng nhiệt và kèm với đó là cố gắng, nỗ lực tột cùng của chúng ta để nồng nhiệt, hoặc là để xứng đáng với sự nồng nhiệt. Tình đầu đẹp lung linh như hình tổ quốc vào giây phút ta quyết định đổi quốc tịch Bye Bye Miss American Pie.

Le Diable au corps (tức Tình cuồng) nó cứ tỉnh như sáo sậu, nhưng cái đặc biệt là sự tỉnh đó lại là hậu quả của thói trẻ con lúc nào cũng phân đôi mọi thứ ra, cái già dặn của sự non nớt. Nó động đến một dòng miêu tả tâm lý cùng mạch với Jean Cocteau của Les Enfants terribles, vài tiểu thuyết của Mauriac, rồi các nhân vật trẻ con của Hervé Bazin, và mãi đến sau này là một truyền nhân muộn màng, Alexandre Jardin của Bille en tête. Thế nhưng địa vị của Le Diable au corps không bao giờ được như Le Grand Meaulnes của Alain-Fournier, có lẽ là vì con quỷ của Radiguet vẫn chưa ăn thua về mặt quỷ:)

Thật ra dịch Le Diable au corps thành Tình cuồng là làm hỏng đi tinh thần của cuốn sách.

Mà thôi, cuống cuồng cuồng làm gì, cái quái gì chẳng hỏng. Márai Sándor viết gì đó đại khái sáng ngủ dậy kiểu gì thì cũng có được một chắc chắn, là mình đang sống.