Nhiều hiểm họa lắm: nước, lửa, mối, mọt, bụi, thời gian; tất tần tật đều có thể gây ra những tổn thất không thể cứu vãn được. Ý chí con người thì làm gì nổi.
Nhưng đã hết đâu: gió cũng là một hiểm họa.
Trong một bộ phim tôi đã quên tên, hình như một bộ phim rất ngớ ngẩn, của Anh – nước Anh thì sản xuất được nhiều phim ngớ ngẩn lắm – nhân vật nhà văn (đã già) nhìn là biết rất thời thượng (muốn tưởng tượng ra nhà văn thời thượng là như thế nào thì có lẽ ta nên xem ảnh Chu Lai :d) ngồi viết ở ngoài sân, rồi một cơn gió ập đến, cô gái hình như người Mexico lao theo những trang giấy để nhặt lại. Nhặt lấy nhặt để – tất nhiên sau rồi hai người yêu nhau, phim Anh mà hehe.
Gió thổi qua một cơn nhẹ ta cũng có thể thẫn thờ bỏ quyển sách xuống. Chẳng thể nào đọc được nữa. Cơn gió ấy chẳng có trang nào cả.