Mỗi người có một kinh nghiệm riêng về lần đầu tiên vấp phải Holocaust.
Đối với tôi, lần đầu tiên chạm trán ấy, mà tôi còn nhớ được một cách rõ rệt, là Giờ thứ hai mươi lăm của Virgil Gheorghiu, tuy rằng trước đó đã có Agota Kristof và không ít thứ khác.
Đó là một tuyển tập Gheorghiu rất dày, mở đầu bằng Giờ thứ hai mươi lăm.
Cuốn sách ấy phiên bản Việt Nam:
Lại là Mặc Đỗ, một lần nữa.