Tạ Tỵ

Tạ Tỵ là một nhân vật cái gì cũng làm được, ít nhất là tôi cảm thấy như vậy

nhưng chắc chắn, trong tổng số những gì Tạ Tỵ từng thể hiện bằng ngôn ngữ chứ không phải hình ảnh, nổi danh nhất là mấy quyển khác, nhất là Mười khuôn mặt văn nghệ; năm ấy, chừng 14, 15 tuổi, tôi đọc trúng nó, thấy nhiều người gọi nó là “sách đen”, hồi đó không để ý nên chẳng hỏi tại sao gọi là sách đen, chắc chỉ vì bìa của nó màu đen

câu chuyện ấy tôi từng kể sơ qua một lần (xem ở kia), điều phiền hà là chẳng hiểu sao ở tuổi 14, 15 tôi lại cả tin thế (có ai bị giống tôi không?), trong Mười khuôn mặt văn nghệ chép nhiều thơ nên tôi đã học thuộc lòng sạch sẽ

Tạ Tỵ có một tính cách mythomane rất lớn, chắc phải ngang cỡ một nhân vật thời đại: Vũ Bằng