Nam nhi trượng phu không bao giờ nói đến hai điều: những người đàn bà anh ta đã chia tay (hoặc đã chia tay anh ta), và những khoản thuế mà anh ta từng phải nộp. Haruki Murakami bịa ra một câu ngạn ngữ như thế ở đoạn mở đầu What I Talk About When IContinue reading “What I Talk About When I Talk About Running”
Author Archives: word
Tình yêu kéo dài bao lăm
Năm ngoái giải Renaudot trao cho Frédéric Beigbeder (tiểu thuyết Un roman français), năm nay giải Goncourt về tay Michel Houellebecq (tiểu thuyết La Carte et le territoire): nước Pháp đang (miễn cưỡng) vinh danh hai nhà văn nổi tiếng nhất ngoài biên giới nước Pháp (trong nước Pháp người ta mới biết các nhà văn tuyệtContinue reading “Tình yêu kéo dài bao lăm”
Project Balzac (3)
Cô bé nhón gót kiễng trên đầu ngón chân, nhìn thấy thấp thoáng một đám phụ nữ ăn vận diêm dúa đứng đầy hai bên cái vòm đá hoa cương cũ kỹ nơi hoàng đế sẽ đi ra. – Bố thấy chưa hả bố, ta khởi hành quá muộn mà. Cái bĩu môi nhỏ xíuContinue reading “Project Balzac (3)”
Các loại tư thế
Hôm trước em Z nói đúng rồi đó, các tư thế đọc sách thì phải xem Calvino, ở đoạn đầu Nếu một đêm đông có người lữ khách. Như thế này này :pppp Bạn sắp bắt đầu đọc cuốn tiểu thuyết mới Nếu một đêm đông có người lữ khách của Italo Calvino. Hãy thư giãn. Tập trung. Xua mọiContinue reading “Các loại tư thế”
Có những lúc
Có những lúc tâm hồn tôi rách nátNhư một chiếc lá khô như một chồng gạch vụnMột tấm gương chẳng biết soi gìMột đáy giếng cạn không một hốc mắt đen sìTrời chật chội như chiếc lồng trống rỗngThành phố đầy bụi bặmNhững mặt người lì nhẵn chen nhau. Tôi biết làm gì tôi biếtContinue reading “Có những lúc”
Nằm trên giường đọc Mai Thảo
Tư thế khi viết văn của một số nhà văn đã trở thành kinh điển: đâu như Victor Hugo chỉ viết đứng, còn Marcel Proust chỉ viết nằm. Bây giờ thì nhà văn thường là chỉ mân mê sờ soạng, bấm bấm các đầu ngón tay. Ý tôi nói cái bàn phím máy vi tính:)Continue reading “Nằm trên giường đọc Mai Thảo”
Tạm biệt talawas
tạm biệt
Sách (XXIII) Moi lại
Buổi trưa ghé nhà cũ loay hoay moi sách, hắt xì hơi liên tục vì bụi. Sách là cái thứ nguy hiểm mà, tôi nói với các bác rồi:( Hôm trước ba hoa khoe quyển Tên của đóa hồng đẹp hơn quyển của chị So hic, hóa ra tìm lại thì rõ là xấu huhu, chị SoContinue reading “Sách (XXIII) Moi lại”
Cánh đồng bất tận và cánh đồng tất bật của phê bình điện ảnh
Phim ảnh là cái thứ mang lại nhiều niềm vui nhất, có lẽ vì cái gì nó cũng có một tí. Như lẩu. Điện ảnh ra đời sau những cái khác, nó chọn luôn cách dễ nhất là gộp chung mọi thứ đã có vào, mỹ thuật, âm nhạc, văn học, tất tật, chả thiếuContinue reading “Cánh đồng bất tận và cánh đồng tất bật của phê bình điện ảnh”
Chuyện bố con Amis
thỉnh thoảng cũng phải trêu bác Giò Lang Ben một cái :ddd Mấy hôm nay thấy Guardian đăng bài Martin Amis viết về Philip Larkin, mở đầu bằng một câu vô cùng ai oán: “The age of the literary correspondence is dying, slowly but surely electrocuted by the superconductors of high modernity.” Điều này rất đúng, vài chụcContinue reading “Chuyện bố con Amis”