Ngày không tâm điểm

* Thật ra là tôi muốn nói “ngày không điểm tâm” cơ, nhưng lại sợ phàm phu tục tử quá, không tốt cho sự tiêu hóa : ) Cái bài dưới đây các bác sẽ thấy khá là vui vẻ fun fun nhưng thật ra là một obituary đấy, như là một ghi nhận choContinue reading “Ngày không tâm điểm”

Còn hết cuối tuần thì…

… thì khác tí teo :)) * Đọc Cấu trúc các cuộc cách mạng khoa học, Thomas S. Kuhn, Chu Lan Đình dịch, NXB Tri Thức, “Tủ sách Tinh hoa”, 2008 Quyển sách lớn của Thomas Kuhn, Cấu trúc các cuộc cách mạng khoa học (The Structrure of Scientific Revolutions, 1962), mặc dù mang rất nhiều yếu tốContinue reading “Còn hết cuối tuần thì…”

Hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber

Trên tờ The Guardian hay có list sách hay do một nhà văn hay ai đó tự lập ra. Có rất nhiều, cũng tương tự như “Le Questionnaire de Marcel Proust” (vụ questionnaire này cũng rất vòng vèo, đại khái là khi còn nhỏ Proust đọc thấy cái test tiếng Anh và nhiều lần trả lời, rồiContinue reading “Hạnh phúc ngắn ngủi của Francis Macomber”

thời gian như con côn trùng đang bò ngang qua một tảng đá phơi trần

* Bài này đã post ở blog cũ, nhưng do một trục trặc nên đã xóa đi. Chống chỉ định: những người hay hoang mang. Câu “thời gian như con côn trùng đang bò ngang qua một tảng đá phơi trần” trích từ Xứ Cát, đoạn Muad’Dib chờ đợi ngay trước trận đánh quyết định giảiContinue reading “thời gian như con côn trùng đang bò ngang qua một tảng đá phơi trần”

Editorial

* Đâm ra là mình cũng viết xã luận (từ mà báo chí hồi đầu thế kỷ dùng là gì nhỉ? “xã thuyết” à?) Các bạn yêu màu tím thông cảm thông cảm nhá 🙂 Có lẽ hiếm ở đâu như Việt Nam, giới xuất bản không lo lắng nhiều về việc tìm tác giảContinue reading “Editorial”

Quà tặng là phúc lành của dòng sông

Với một số quyển sách tôi có những duyên nợ, lúc rộn ràng như hội làng, cũng có khi chẳng có gì. Chuyện này tôi nghĩ là cũng bình thường thôi, ai làm nghề gì thì sẽ có duyên nợ đặc thù, không thế này thì thế kia, và rất chi khó giải thích. MộtContinue reading “Quà tặng là phúc lành của dòng sông”

Họ bắn vào hòa bình, chúng tôi bắn vào hòa bình

Về Bảo Ninh, nếu muốn phản đối việc người ta cứ nói là cả đời ông ấy chỉ có mỗi Nỗi buồn chiến tranh, thì có thể nêu tên truyện ngắn “Gió dại”. Nhưng nếu bảo ngoài hai cái đó nữa còn có gì, thì thực sự là khó. Bảo Ninh còn cả loạt truyện ngắnContinue reading “Họ bắn vào hòa bình, chúng tôi bắn vào hòa bình”