Uông Triều và Tưởng tượng & dấu vết

Giờ đây, lúc biết là phải nhìn lại (sự nhìn lại này là một trong những điều tôi ớn nhất đấy, mặc dù cần thiết, ớn đến nỗi vào những thời điểm ấy, tôi toàn phát ốm): tôi phải nói ngay điều này vào thời điểm này, vì đã tới lúc rồi. Tôi phải trả lời mộtContinue reading “Uông Triều và Tưởng tượng & dấu vết”

Trần Đức Thảo

Đợi mãi không thấy đâu, suốt từ năm ngoái qua năm nay (xem ở đây), tôi chán rồi. Tôi sẽ nói trước luôn, và sẽ không trở lại chuyện này nữa. Tôi chỉ nói đúng một điều duy nhất: ý nghĩa sự tồn tại của Trần Đức Thảo. Trần Đức Thảo tồn tại chỉ để nóiContinue reading “Trần Đức Thảo”

châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (1a)

ký hiệu lưu trữ: B. 52379, tác giả: chưa rõ tờ 1A + kiệt tác nào mà chẳng là kiệt tác không người biết, thiên tài nào mà chẳng là thiên tài không ai hiểu + mọi thứ đều đi qua một sơ đồ, đều phải trải qua một chuyển hóa ở lưng chừng: lúc đầuContinue reading “châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (1a)”

Lệ Thần Trần Trọng Kim

Khi tác phẩm vĩ đại của Trần Trọng Kim đã quay trở lại tráng lệ một cách chói lọi, không thể không dành một chỗ trang trọng cho nhân vật ấy: một… ờ… ờ… mệnh lệnh. “Bộ tứ” Kim Khôi Nhất Hùm “của tôi” (xem thêm ở đây) cũng sắp trở thành thành ngữ và sốngContinue reading “Lệ Thần Trần Trọng Kim”

Sách mới (3)

Chuyển sang format này đỡ quá ; ) Tôi muốn tìm một cuốn sách nào từ Trung Quốc, Nhật Bản hoặc Hàn Quốc để đặt vào đầu nhát “sách mới” thứ 3 này. Nhưng tôi chợt nhận ra là không thể tìm được cuốn nào hết. Hơi giật mình, tôi nhìn kỹ hơn, và hiểuContinue reading “Sách mới (3)”

Wilde và Chesterton

Tôi gọi Oscar Wilde đẹp trai là nhân tố thuộc bộ tứ điển hình nhất cho “tinh thần Anh” (được rồi, được rồi, ta tạm bỏ qua nguồn gốc xuất thân cụ thể nhé, tôi cũng chẳng nhớ chính xác ai là Ái Nhĩ Lan, ai Anh Quốc, rồi xứ Galles rồi Xi cốt nhenContinue reading “Wilde và Chesterton”

Linda Lê, năm nay

Tôi dùng lại mấy từ từng dùng cách đây gần ba năm ở đây. Một sự thể hiện của thiếu thốn ngôn từ chăng? (đấy, lại câu hỏi tu từ). Sự tồn tại của cõi văn chương Linda Lê là một điều kỳ diệu. Một cõi văn chương đi qua nhiều vòng, những vòng ấy được đánh dấuContinue reading “Linda Lê, năm nay”