ký hiệu lưu trữ: B. 52379, tác giả: chưa rõ tờ 2A + tất nhiên rồi: con người đâu phải là một mớ các đặc điểm + người kém nhất trong tất cả những ai từng bình luận Kafka: Albert Camus; rất khó mà còn có thể kém hơn Camus trong lĩnh vực này, nhưngContinue reading “châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (2a)”
Author Archives: word
Daudet
ai từng trải qua những năm tháng mài mông học như con vẹt tiếng Pháp hồi còn bé, ắt hẳn sẽ sâu xa căm ghét hai nhân vật: Alphonse Daudet và Albert Camus; điều này là chắc chắn : p nhưng nói cho đúng, Camus tôi ghét hơn nhiều, vì Daudet ít ra còn có AventuresContinue reading “Daudet”
nhưng nữa
nan giải lắm đọc lại nhiều thứ, thấy rõ là lắm cái ví dụ của hôm nay là ở đây, ở đây và không chỉ có thế, cả ở đây nữa và bài viếtContinue reading “nhưng nữa”
một quyển sách
một quyển sách rất bình thường thôi, nhưng nó làm tôi nghĩ đến bao nhiêu điều một quyển sách cũ sì, chẳng có gì đặc biệt: (dường như đây là ấn bản đầu, 1935) nó làm tôi nghĩ đến Paul Hazard và người đồng chí thân thiết của Hazard, người mang cái tên còn kỳContinue reading “một quyển sách”
Meaulnes và Lương Ngọc
Năm 1937, tận năm 1937, Jean Giraudoux, một nhà văn lớn của nước Pháp, một trong rất ít người cùng thời từng khiến Marcel Proust hoảng hốt, vẫn còn viết, trong một bài báo, rằng đại ý ông ấy tự coi mình là một “petit Meaulnes”. Mỗi khi có một tác phẩm văn chương lớnContinue reading “Meaulnes và Lương Ngọc”
[tiện bút] ma nơ canh
đại lộ Montaigne: Châtelet: đỏ: trên sân khấu, khi không diễn: nhưng nói thế thôi, tôi là người ghét chụp ảnh nhất trên đời đấy (xem thêm ở đây) xem thêm ở đây
châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (1b)
ký hiệu lưu trữ: B. 52379, tác giả: chưa rõ tờ 1B + Thương Tín đã làm được điều mà không một nhà văn nào làm được: để lại một kiệt tác; những sách vở do tuyệt đại đa số nhà văn hiện nay viết ra sau này sẽ trở thành rác tự phân hủy,Continue reading “châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (1b)”
Trọng Lang
Ô, một khi bắt tay vào việc, tôi không bỏ qua bất kỳ một góc khuất nào đâu. Kể từ khi biết là mình phải vẽ ra hình ảnh văn chương Việt Nam, không một cái gì mà tôi không từng chạm đến. Kể cả Trọng Lang, tác giả của một thứ văn chương phải nóiContinue reading “Trọng Lang”
một chuyện nho nhỏ
thế này nhé trong các cuộc tranh luận liên quan đến dịch thuật (tôi nghĩ là cần thiết, nhiều khi hay, bất kể là như thế nào), chúng ta cần có một thái độ và một nguyên tắc các vị không nghĩ được thì tôi nghĩ hộ: bất kỳ ai có tham gia làm sáchContinue reading “một chuyện nho nhỏ”
lại vẫn nhưng
băn khoăn, tôi rất băn khoăn, băn khoăn nhất khi đọc lại chính tôi, một công việc vô cùng khó nhọc, nghiệt ngã nhất trong sự nhìn lại (ví dụ như ở đây); hiểu mình là điều khó nhất, vậy thôi tôi lại thấy thêm ở đây ở đây Continue reading “lại vẫn nhưng”