propos

Xưa cứ gặp nhau người ta hay hỏi: “Đi đâu đấy?” Nay, cầm cái điện thoại lên là hỏi: “Đang đâu đấy?” Sao lại cần biết cái điều đó để làm gì nhỉ? Làm tôi nhớ đến một bộ phim của Ozu, tên là gì quên mất rồi.

YXINEFF 2012: tôi thích : )

Xem hết 15 phim dự hạng mục giải thưởng quan trọng nhất của Liên Hoan Phim (ngắn) YXINEFF năm nay, thấy ngay có vài bộ phim cực kỳ chuyên nghiệp, chỉn chu. Nhưng chuyên nghiệp chưa phải là tất cả, tôi muốn nói đến những gì làm tôi thích, những “coup de coeur” một cách chóng vánh,Continue reading “YXINEFF 2012: tôi thích : )”

Đọc báo ngày chủ nhật

Mình rất thích :p Philip Roth đã chính thức tuyên bố không viết văn nữa. Cùng ý này, Roth đã nói không ít lần, nhưng có vẻ kỳ này là thật. Khởi nguồn là ở đây, một bài Philip Roth trả lời phỏng vấn cho tờ Les InRocks (hóa ra tờ này vẫn còn; báo chí Mỹ cóContinue reading “Đọc báo ngày chủ nhật”

Linda Lê: Sóng Ngầm

Lame de fond của Linda Lê đã không được Goncourt, sau khi đã vào rất sát nút. Thật là đáng tiếc. Ý tôi nói thật là đáng tiếc cho Giải Goncourt Sau đây là đoạn mở đầu cuốn tiểu thuyết của Linda Lê, chương mang tên “Giữa đêm”. Đây là độc thoại của ông bố, “Van”.Continue reading “Linda Lê: Sóng Ngầm”

Julian Barnes luận phụ nữ

Dưới đây là trích đoạn từ Đoạn kết đã thấy, tiểu thuyết của Julian Barnes (The Sense of an Ending), Nghiêm Quỳnh Trang dịch. Cũng như Philip Roth khi về già, lúc đã già Julian Barnes thật là hiểm hóc ở mức độ ý tưởng trong một hình thức không thể giản dị hơn. Nhà vănContinue reading “Julian Barnes luận phụ nữ”

Trò chuyện với Marie NDiaye

Marie NDiaye, nhà văn nữ Pháp gốc Sénégal đã có một tác phẩm dịch sang tiếng Việt, mà tôi tin là rất ít người đọc: Ba phụ nữ can đảm. Đây mới là một trong những tài năng văn chương thuần chất nhất (đã đọc 1Q84 rồi thì có thể liên hệ đến câu chuyện Fukaeri). Trong đờiContinue reading “Trò chuyện với Marie NDiaye”

Một kiểu khác, một dạng khác

(bài thứ năm trong loạt, bài thứ ba là bài này, viết như một phản ứng lại hiện tượng bỗng đâu xuất hiện một lúc lắm chuyên gia về Nabokov thế; giờ thì hiểu ra thêm: không phải bỗng dưng Nabokov xuất hiện, vì ngoài Nabokov thời Thanh Tâm Tuyền, thời này cần phải đọc NabokovContinue reading “Một kiểu khác, một dạng khác”

Kiểu Nhật

Văn chương Nhật Bản kỳ lạ đến mức, dường như đó là một thứ văn chương của hành tinh khác, hoặc giả có thể chia văn chương thành hai loại: văn chương “thông thường” và văn chương Nhật. Ekuni Kaori là tác giả ba cuốn tiểu thuyết được dịch sang tiếng Việt gần đây: “LấpContinue reading “Kiểu Nhật”