Tạp văn: Căng và chùng Nguyễn Chí Hoan Nguyễn Việt Hà không ngại bỏ ngỏ ý tứ coi những bài tạp văn báo chí của mình như phần giá trị phụ trội của sự nghiệp văn chương mang tên Nguyễn Việt Hà: anh phô diễn tận lực cái văn phong có một không hai đãContinue reading “Tạp văn”
Author Archives: word
Malaparte và Thomas Bernhard
Mấy nước phát xít đã đen thui, mấy cục đen sì văn chương của mấy nước ấy thì còn đen đến mức nào nữa: một người Ý, Malaparte và một người Áo, Thomas Bernhard. Trong ảnh trên đây, bên trái là quyển tiểu sử đầy đủ nhất cho tới nay về Malaparte tức Curzio Suckert;Continue reading “Malaparte và Thomas Bernhard”
Christopher Isherwood
A Single Man của Christopher Isherwood. Các bạn gay mua sách này đi, về một ngày của một người đồng tính, George, sau khi bạn tình lâu năm tên là Jim qua đời. Đùa thế thôi, Isherwood là một nhà văn lớn, quy giản vào văn học đồng tính thì quá dở hơi. Nhìn cái tênContinue reading “Christopher Isherwood”
propos
tiến gần tới tuổi của Chúa một cách không thể cứu vãn http://nhilinhblog.blogspot.com/2012/10/propos_17.html
Phạm Công Thiện về Hàn Mạc Tử
Năm kỷ niệm Hàn Mạc Tử này, cuối cùng tập Gái quê 1936 đã được phục hồi ở trạng thái tương đối gần ban đầu nhất. Trước đây, tạp chí Văn dành cả số 179 để tưởng niệm Hàn Mạc Tử (trước đó, số 73-74 cũng đã mang tên Tưởng niệm Hàn-Mặc Tử), lấy tên chung là Viết về Hàn-Mặc Tử,Continue reading “Phạm Công Thiện về Hàn Mạc Tử”
Vũ Hoàng Chương: Hoa Đăng và Nobel Văn chương
Đây là tập thơ chủ đề bài viết của Chế Lan Viên về Vũ Hoàng Chương vào năm 1960: Cùng Rừng phong và Trời một phương, tập thơ này hiện nay rất khó tìm. Nhân Mo Yan được Nobel Văn chương, post ảnh Gao Xingjian:
Rousseau: Cuộc dạo chơi thứ nhất
Trong Những lời bộc bạch, dịch giả Lê Hồng Sâm dịch liên từ “qui” (tương đương “who”, “which” trong tiếng Anh) theo một cách thức khá đặc biệt, nhưng bà không phải là người duy nhất làm như vậy, trước đây đã có một số người, ví dụ như Trần Dần trong các bản dịch từContinue reading “Rousseau: Cuộc dạo chơi thứ nhất”
Rousseau ở Montmorency
Buồn cười, đến giờ mà vẫn có người nghĩ Les Confessions là biểu hiện tột cùng của sự ngây thơ ở Rousseau. Sự thành thực có thể đồng nghĩa với ngây thơ, nhưng thành thực đến mức ấy, như Rousseau thể hiện trong Les Confessions, thì chẳng còn tí chút ngây thơ ngẫn ngở nào cả, thậm chíContinue reading “Rousseau ở Montmorency”
Từ tổ tiên đến chúng ta
Sáu, bảy năm trời cho một bộ sách, giờ nhìn thấy nó được tạo hình hoàn chỉnh, thấy vui thì ít hơn là thấy oải. I nostri antenati (Tổ tiên của chúng ta) gồm Nam tước trên cây, Tử tước chẻ đôi và Hiệp sĩ không hiện hữu (thứ tự hơi lệch so với nguyên tác, ở đó Tử tước là tập trước của NamContinue reading “Từ tổ tiên đến chúng ta”
Propos của Alain
Alain (Émile Chartier) giờ chỉ còn những người rành lịch sử triết học và trí thức Pháp còn biết rõ, nhưng vào thời của mình (chủ yếu là giữa hai cuộc thế chiến) đó là một tác giả rất nổi tiếng. Trong Lời bộc bạch của một thị dân, Márai Sándor cũng nhắc tới, bên cạnhContinue reading “Propos của Alain”