Procrastination

(không có chữ nào cả, thì là vì procrastination mà ;d) [để trống không cũng chướng, nhỉ, thôi đưa các bác cái đường link để đọc Phạm Công Thiện và về Phạm Công Thiện của một bác thực sự mê Phạm Công Thiện này] [hic trong không khí tưởng niệm Phạm Công Thiện, mấy cái tôi viếtContinue reading “Procrastination”

Văn chương nương nhờ thân xác

Giá kể có tồn tại “văn chương thuần túy” thật, thì công việc diễn giải, phê bình hẳn sẽ kém nhộn nhịp đi lắm, không nhiều cần thiết phải luận giải nhân vật lịch sử này có đủ sức đại diện cho nguyên mẫu hay không, kiến giải chính trị của nhà văn về sựContinue reading “Văn chương nương nhờ thân xác”

Nghìn lẻ một đêm Arập

Borges viết về “các dịch giả của Nghìn lẻ một đêm“: Tại Trieste, năm 1872, trong một biệt thự có những bức tượng ẩm ướt và thiết bị vệ sinh rệu rã, một quý ông trên mặt mang một vết sẹo biết kể chuyện mang về từ châu Phi – Đại úy Richard Francis Burton, vịContinue reading “Nghìn lẻ một đêm Arập”

The Loser

Đây lại là một cục đen sì hiểm ác nữa: Thomas Bernhard. —————- Tự sát được tính toán kỹ từ trước, tôi nghĩ, không phải một hành động bột phát của tuyệt vọng. Ngay Glenn Gould, bạn chúng tôi và là danh cầm piano quan trọng nhất của thế kỷ, cũng chỉ làm được vậyContinue reading “The Loser”

Trần Dần và Dostoevsky

Mở đoạn đầu và đoạn cuối cuốn tiểu thuyết những ngã tư và những cột đèn (Trần Dần, Nhã Nam & NXB Hội Nhà văn, 2011), mà ở giữa là vô số đoạn văn như những “ô ruộng đầy chữ”, ấn tượng thị giác Trần Dần muốn tạo ra, ta thấy một sự dịch chuyển không gianContinue reading “Trần Dần và Dostoevsky”

Chủ nghĩa hiện đại phản hiện đại

“Phải tuyệt đối hiện đại”, Arthur Rimbaud đã viết như vậy. Khoảng sáu mươi năm sau đó, Gombrowicz không chắc chắn là phải thực sự như thế. Trong Ferdydurke (xuất bản tại Ba Lan vào năm 1938 [hehe biên tập của Tây lởm này: vừa đoạn trên viết 1937 thoắt một cái xuống đến đây đã thànhContinue reading “Chủ nghĩa hiện đại phản hiện đại”