Hội nhà văn [xong béng]

quả này con sâu làm rầu thùng bia nhá :pp Hội nhà văn: một mô hình định chế và các giới hạn của nó Lucia Dragomir [dịch từ “L’Union des écrivains: un modèle institutionnel et ses limites”, tạp chí Vingtième Siècle số 109 (tháng Giêng-tháng Ba 2011), tr. 59-70; Lucia Dragomir dạy tại Đại học Bucarest, Rumani] Các chếContinue reading “Hội nhà văn [xong béng]”

Thông báo nghiên cứu khoa học : )

Các môn khoa học xã hội không thuộc chuyên ngành của tôi, tôi chỉ cố gắng theo dõi vài tờ tạp chí. Sau nhiều sàng lọc rất ghê :p thì tôi đọc chủ yếu tờ tạp chí lịch sử Vingtième Siècle (Thế kỷ XX), một tam cá nguyệt san đến giờ đã ra được đến khoảng 110Continue reading “Thông báo nghiên cứu khoa học : )”

Kẹp ba huềnh tráng:)

Đã mang tiếng là dài (có chứng nhận oách :d) thì dài luôn một thể cho xong. ———- Dịch thuật văn học trên Nam Phong, Tri Tân, Thanh Nghị Nam Phong, Tri Tân và Thanh Nghị giữ địa vị quan trọng nổi trội trong báo chí Việt Nam trước 1945 ở khía cạnh trí thức.Continue reading “Kẹp ba huềnh tráng:)”

(8) Bây giờ thì Nam Phong

Phong hóa đã nghe, giờ nhìn Nam phong một tí cho nó cân bằng lực lượng, nhỉ :d Bài này đăng trên Nam phong số 119, Juillet 1927, tên bài ở ngay trang nhất phần Quốc ngữ là “Báo Nam Phong được mười tuổi”, mấy chi tiết cũng hay về lịch sử báo chí Việt Nam giai đoạnContinue reading “(8) Bây giờ thì Nam Phong”

(7) Phong Hóa chửi

Thật ra thì Phong hóa đã làm gì để có được danh tiếng và tiếng tăm như vậy trong lịch sử báo chí Việt Nam? Ở đây tôi trích lục lại một số bông hoa tươi thắm nhất :d trong kho tàng chửi của Phong hóa, trích lục từ phần trích lục của Thanh Lãng trong Phê bình vănContinue reading “(7) Phong Hóa chửi”

(5) Tìm lại Phan Khôi

Phan Khôi chỉ là một ông tú trong vô vàn ông tú của lịch sử khoa cử Việt Nam. Ông tú Phan Khôi làm rất nhiều việc, kinh qua mọi thể tài của văn chương Việt Nam thời kỳ đầu: ông làm thơ, viết văn xuôi, sưu tầm thơ, bình luận thơ, dịch thuật, viếtContinue reading “(5) Tìm lại Phan Khôi”

(04). Tiếng Việt 1933

[câu này là của Amos Oz, nhà văn Israel nổi tiếng nhất (đại ý): “vấn đề lớn nhất của văn chương Israel là phải dùng ngôn ngữ của các nhà tiên tri để tả nhân vật đi đổ rác”; vấn đề của Phạm Công Thiện thì ngược lại: phải viết sấm ngôn bằng ngôn ngữContinue reading “(04). Tiếng Việt 1933”