Vũ Hoàng Chương vs Nguyễn Bắc Sơn

“Nhổ neo rồi thuyền ơi! Xin mặc sóng” – Vũ Hoàng Chương bắt đầu bài thơ mang tính “cương lĩnh tinh thần” của tuổi trẻ một thời như vậy. Bài thơ “Phương xa” mang âm hưởng trực tiếp từ “Con tàu say” của Rimbaud ngoài miêu tả tâm trạng hoang mang chán nản ở nhữngContinue reading “Vũ Hoàng Chương vs Nguyễn Bắc Sơn”

Papa cũng đi ăn mảnh

Thường thì sau khi chết các nhà văn (nhất là lớn, nhỏ ai mà quan tâm) mới bắt đầu trở nên rộn ràng. Tờ The Guardian ở đoạn cuối bài này liệt kê một số vụ việc mới đây, liên quan tới một số người như George Orwell hoặc André Malraux. Tất nhiên toàn là những chuyện mang tínhContinue reading “Papa cũng đi ăn mảnh”

Romain n’est pas Romain

Chơi chữ ác chiến chưa: Romain không phải là người La Mã, bởi vì Romain ban đầu là Roman, người Lituanie (tôi thú thật là không sao phân biệt cho nổi: Lituanie thật ra là Litva hay Latvia nhỉ?). Romain Gary tên ban đầu (tôi tránh dùng từ “tên thật” vì không thể biết đượcContinue reading “Romain n’est pas Romain”

Thời của quảng cáo

+ Ví dụ kinh điển của quảng cáo trong lĩnh vực văn hóa là Tommy Hilfiger làm với tour diễn mang tên No Security của The Rolling Stones vào năm 1999. Trong nhiều trường hợp, như trường hợp này, Tommy Hilfiger còn trở nên nổi tiếng ngang ngửa nếu không nói là hơn Mick Jagger (nhất làContinue reading “Thời của quảng cáo”

Nhà văn của chúng ta giỏi thật

Chán chán giở tờ Công an Nhân dân ra đọc, thế nào cũng thấy có cái vui. Đây là định đề rồi, khỏi phải chứng minh tìm luận cứ lôi thôi đau đầu (đọc bạn KV đã đủ đau đầu lắm rồi). Cái bài này, tất nhiên vẫn là thuổng đường link mưa móc từ trang của GS.Continue reading “Nhà văn của chúng ta giỏi thật”