Để làm cái công việc nho nhỏ này – xét cho cùng cũng có thể rất nhàm chán (tức là trả lời câu hỏi “Nguyễn Tuân đọc gì?”) – đương nhiên là phải làm một việc nho nhỏ và nhàm chán: đi nhặt. Trước tiên là Hà Nội ta đánh Mỹ giỏi: Đây là ấn bảnContinue reading “Nguyễn Tuân đọc sách (tiếp nữa)”
Tag Archives: nguyen-tuan
Hà Nội từ 1947 đến 1954 (2) Thế hệ
Trước khi tiếp tục câu chuyện của chúng ta, bắt đầu ở kia (nhưng thật ra phải tính mốc khởi đầu đích thực là ở kia), cần quay ngang, nhìn vào một cuốn sách, trong đó có một chương bàn đúng đến giai đoạn Hà Nội 1947-1954: đó là tác phẩm danh tiếng của Philippe Papin, Lịch sử HàContinue reading “Hà Nội từ 1947 đến 1954 (2) Thế hệ”
Đoạn cuối của Khái Hưng
Khái Hưng chết lúc nào? Thật ra, ta không biết. Thật ra, cái chết của Khái Hưng là cái chết bí hiểm nhất. Dẫu bị nhiều điều che phủ, về cơ bản ta vẫn có thể nghĩ mình hình dung được tương đối đầy đủ về cái chết của Phạm Quỳnh, Tạ Thu Thâu, hayContinue reading “Đoạn cuối của Khái Hưng”
Kịch Thần
Có thể nào không lựa chọn khi đến lúc không? Ở một số trường hợp (khó nhất), các liên hệ đúng làm chúng ta hiểu đúng được bản chất của vấn đề. Chateaubriand (Vie de Rancé, Mémoires d’outre-tombe, René) trông thì xa xôi và quả thật gần như không hiện diện ở Việt Nam nếu không tính vài bản dịch nhỏ (xem thêm ở kia) và trongContinue reading “Kịch Thần”
Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (2) Hà Nội
Ta đã bắt đầu nói đến Hồ Hữu Tường (xem ở kia), và vì ta cũng đã bắt đầu “khoanh vùng” Hà Nội 1945-1946 (hai nhát gần đây: ở kia và ở kia), giờ có thể sử dụng chính lời chứng của Hồ Hữu Tường để mở rộng cái nhìn về đoạn thời gian vô cùng gay cấn vàContinue reading “Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (2) Hà Nội”
Ngày 19 tháng Chạp năm 1946
Trái ngược với rất nhiều “nhà phân kỳ học”, tôi nghĩ rằng 1945 không phải là mốc nên dùng để xác định các khoảng trong văn học sử, mà phải là 1946 (về năm 1946, xem ở kia). Gần đây, dường như nhiều nhà nghiên cứu cũng đã thấy rằng năm 1954 không thực sự làContinue reading “Ngày 19 tháng Chạp năm 1946”
Nguyễn Tuân đọc sách (tiếp)
“Nguyễn Tuân đọc sách”: đề tài này, mỗi lúc tôi lại thấy thêm quan trọng, chứ không chỉ là “thú vị” hay “hấp dẫn”. Sự đọc sách của Nguyễn Tuân không thể coi là một phương diện “trivia”, thêm nếm, hoa lá cành cộng thêm vào cho dày thêm văn nghiệp của Nguyễn Tuân, màContinue reading “Nguyễn Tuân đọc sách (tiếp)”
Muốn thất bại
Chỉ có duy nhất một thứ, là văn chương, thực sự dạy được cho chúng ta về thất bại. Nhiều người nghĩ cũng làm được việc ấy là tôn giáo, hay nói đúng hơn là cái mà người ta hay gọi là “tu tập”, nhưng tôi cho nghĩ thế là sai. Càng ngày tôi càngContinue reading “Muốn thất bại”
Từ một khoảng cách khác
Thời điểm cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 tại Việt Nam (tôi đã trở đi trở lại cái thời điểm này, và tôi nghĩ sẽ còn trở lại nhiều lần nữa) sở dĩ như thế (một “cuộc trở lại” lớn của nhiều giá trị văn chương “tiền chiến”, nhưng là một cuộc trở lại cóContinue reading “Từ một khoảng cách khác”
Hoàng Đạo Thúy
Đây là ấn bản lần ba, năm 1945, và vẫn là nhà xuất bản Thời đại giống như lần đầu Hoàng Đạo Thúy là một nhân vật trọng yếu của đoạn lịch sử thật ra giờ đây vẫn gần như chưa được biết một cách tường tận: 1940-1945, nhưng đây chính là thời điểm rấtContinue reading “Hoàng Đạo Thúy”