Một truyện ngắn của Nguyễn Tuân

Lưu lạc đến tay tôi là mấy trang báo nát nhừ như quá vãng xanh xao, nhợt nhạt. Không xác định được là tờ báo gì nữa, nhưng theo một số đặc điểm thì có thể đoán đây không phải là một tờ tạp chí văn chương, có lẽ vì thế mà truyện ngắn nàyContinue reading “Một truyện ngắn của Nguyễn Tuân”

Khái Hưng

Trong tất tật báo chí Việt Nam, mấy tờ này gây cho tôi nhiều cảm xúc nhất khi chạm tay vào: Phụ nữ tân văn, Ngày nay và Phong hóa. Nhưng không có gì sánh được với Phong hóa, tờ báo hoàn toàn nhất, vui nhất, dịu dàng nhất, dữ dằn nhất, tục tằn nhất, sáng sủa nhất, tăm tốiContinue reading “Khái Hưng”

Nguyễn Tuân: Văn chương của đứt đoạn

Năm 1941 ngoài Chiếc lư đồng mắt cua Nguyễn Tuân còn in Một chuyến đi viết về cái lần đi sang Hương Cảng cùng một nhóm người trong đó có Đàm Quang Thiện và Nguyễn Doãn Vượng; bộ “dầu lạc” thì chắc chắn Tàn đèn dầu lạc cũng in năm 1941 này nhưng còn Ngọn đèn dầu lạc thì sao? khó xác định,Continue reading “Nguyễn Tuân: Văn chương của đứt đoạn”

U hoài

Chợt nhớ đến “Tâm sự của nước độc” viết từ lâu lâu rồi. Mãi rồi cũng lục ra được quyển sách. Kiệt tác của Nguyễn Tuân. Đây là bản in của NXB Đồ Chiểu, 1968; đây cũng là nơi in Tương lai văn hóa Việt Nam của Hồ Hữu Tường lần thứ hai (bản thứ nhất in năm 1946). PhụContinue reading “U hoài”

Tâm sự của nước độc

khai quật đồ cổ :p Những ngày cuối năm này bỗng nhiên thấy nhớ ông Nguyễn Tuân. Tôi bèn trang trọng kính mời tôi đi tìm ông ở trên giá sách. Nói nhớ ông Nguyễn Tuân là không chính xác, tôi chỉ nhớ Chùa Đàn, nơi có câu đề từ “Ai hát hay mà ai hayContinue reading “Tâm sự của nước độc”