Văn chương miền Nam: boléro

xem thêm ở đây tôi thuộc chính vào cái thế hệ mới chín, mười tuổi đã suốt ngày nghe “trong khói súng xây thành, mắt quầng thâm mất ngủ, tàn đêm khói lửa”, “Tây Ninh nắng nung người mà trận địa thì loang máu tươi”, “thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ”, “chiều mưa biênContinue reading “Văn chương miền Nam: boléro”

Văn chương miền Nam: Phùng Thăng

Tôi từng nhắc đến một quãng miền Nam tranh luận về dịch thuật, tập trung vào tờ phụ trương của tạp chí Văn, chủ yếu có thể gọi là “nhị Trần chiến nhị Phùng” (xem thêm ở đây). Ai muốn đọc bài Trần Phong Giao mắng Phùng Khánh (liên quan đến Salinger), Trần Thiện Đạo mắng PhùngContinue reading “Văn chương miền Nam: Phùng Thăng”

Văn chương miền Nam: Thằng Bờm và Tuổi Hoa

Vốn dĩ, những thứ như thế này, tôi không mấy khi muốn trưng bày, vì nhiều người khi nhìn thấy sẽ nhận ra rất nhiều thứ trong lòng mình bị khuấy động rất mạnh (ví dụ xem thêm ở đây, ở đây và ở đây): Ở mảng báo chí thiếu nhi miền Nam, tôi quyết định chọn một tờContinue reading “Văn chương miền Nam: Thằng Bờm và Tuổi Hoa”

Văn chương miền Nam: giữa chừng

Văn chương miền Nam đứng khựng lại giữa chừng, giữa đà bay của một con chim tuyệt đẹp, một “cú bay thảng thốt tuyệt mỹ”. Lần duy nhất, ta có cả một nền văn chương giống như hóa thạch trong hổ phách. Trước một hóa thạch hổ phách, người ta nên làm gì? Nên hiểu vềContinue reading “Văn chương miền Nam: giữa chừng”

Văn học miền Nam: Phan Khoang và Phan Du

Họ là hai anh em ruột, con của một ông tiến sĩ Quảng Nam thuộc “ngũ phụng tề phi”. Phan Khoang là một sử gia, tác phẩm vẫn còn tương đối được biết đến do có vài quyển được tái bản trong hai chục năm trở lại đây, nhưng Phan Du, chủ yếu là nhàContinue reading “Văn học miền Nam: Phan Khoang và Phan Du”

Rất nhiều thơ, quá nhiều thơ

Có thể có một thái độ nào đối với thơ, ở trong hoàn cảnh Việt Nam? Kể từ ngày nhận ra là cần phải khinh bỉ thơ, cần phải nuôi dưỡng một niềm khinh bỉ đích thực về phía thơ, tuyệt giao với niềm hứng khởi ca hát nhảy múa của thơ, tôi mới bắt đầu thấyContinue reading “Rất nhiều thơ, quá nhiều thơ”

Văn học miền Nam: Võ Phiến

Võ Phiến, trước hết và trên hết, là những tập truyện ngắn dưới đây: (do Bình Minh xuất bản ở Quy Nhơn, 1957) Đây là cuốn sách thứ hai của Võ Phiến. Cuốn thứ nhất cũng là một tập truyện ngắn, cũng do Bình Minh ấn hành, trước đó một năm (1956): tập Chữ tình ấy tôiContinue reading “Văn học miền Nam: Võ Phiến”

Võ Phiến đêm thu trăng sáng

Trước đến nay, tôi vẫn hay nghĩ: miền Bắc có Nguyễn Khải, miền Nam có Võ Phiến. Hình như cũng có rất nhiều người thấy Võ Phiến và Nguyễn Khải rất gần nhau, là tương ứng hai miền của một mẫu nhà văn. Nhưng rất gần đây thì tôi chợt nhận ra: Võ Phiến chínhContinue reading “Võ Phiến đêm thu trăng sáng”