Bùi Giáng mùa xuân

một cái ảnh mang tính chất biểu diễn Tính chất carnaval mùa xuân trong văn chương Việt Nam, còn ở đâu nhiều và rõ hơn là ở thơ của Bùi Giáng nữa? mùa xuân phía trước etc. Trong tập Mưa nguồn có mấy bài không nhiều người để ý. Bùi Giáng viết “Nguyễn Huệ” dưới đây rất đặc biệt:Continue reading “Bùi Giáng mùa xuân”

Văn chương miền Nam: giữa chừng

Văn chương miền Nam đứng khựng lại giữa chừng, giữa đà bay của một con chim tuyệt đẹp, một “cú bay thảng thốt tuyệt mỹ”. Lần duy nhất, ta có cả một nền văn chương giống như hóa thạch trong hổ phách. Trước một hóa thạch hổ phách, người ta nên làm gì? Nên hiểu vềContinue reading “Văn chương miền Nam: giữa chừng”

Văn học miền Nam: Nguyễn Đình Toàn

Văn học miền Nam như thể khi đến một thời điểm, đã “chịu tác động” của hai “lực” một cách mãnh liệt: thứ nhất là sự tích tụ, thứ hai là một dự cảm về kết thúc. Hai điều có thể nói là trái ngược nhau đó dường như đã làm văn học miền NamContinue reading “Văn học miền Nam: Nguyễn Đình Toàn”

Trưng bày sách (7) Thơ thời tao loạn

Thời loạn thì nhiều nhân tài, lại nhiều thơ hay. Thơ lại hay giống bằng chứng cho thời loạn, và thời loạn qua rồi, khó tồn tại nhất là các tập thơ. Nhiều tả tơi lắm. Nhìn lại một chút, khéo mà cảm động lắm đó :p Hai nhà thơ không thể bỏ qua củaContinue reading “Trưng bày sách (7) Thơ thời tao loạn”

Văn học miền Nam: Nhà văn Dương Nghiễm Mậu

Một nhân vật rất “đặc trưng” cho nhiều khía cạnh của văn học miền Nam: – Người Bắc vào Nam– Nhà văn tài năng nhưng cũng làm báo rất tích cực– Sống qua thời Việt Nam Cộng hòa vắt sang thời sau đó, khi sách in lại thì bị văn hữu cũ “tố” Nhìn vàoContinue reading “Văn học miền Nam: Nhà văn Dương Nghiễm Mậu”