Phan Khôi chỉ là một ông tú trong vô vàn ông tú của lịch sử khoa cử Việt Nam. Ông tú Phan Khôi làm rất nhiều việc, kinh qua mọi thể tài của văn chương Việt Nam thời kỳ đầu: ông làm thơ, viết văn xuôi, sưu tầm thơ, bình luận thơ, dịch thuật, viếtContinue reading “(5) Tìm lại Phan Khôi”
Author Archives: word
Từ bỏ
Chuyện này lẽ ra tôi chẳng nói ra làm gì, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy cũng có nhiều lý do để nói ra. Tôi và vài người nữa không còn đóng góp cho SOI (link) kể từ tròm trèm một tháng nay. Trong số những người khởi động và làm ra trang SOI từContinue reading “Từ bỏ”
Hà Nội của ta năm cửa ô
Trả lời mấy câu hỏi cho báo chí hic. + Anh nghĩ sao về quan niệm người Hà Nội tiêu biểu thì chỉ nên làm những việc gì “rất Hà Nội”? + Một vài người Hà Nội tiêu biểu thời nay (đương nhiên không phải nói cho tất cả người dân ở đây) có gìContinue reading “Hà Nội của ta năm cửa ô”
Viva la uôn cúp
Nghe nói cụ Cao Xuân Hạo sinh thời xem vô tuyến cứ nghiến răng kèn kẹt vì tức cái bọn nhà đài tàn phá tiếng Việt. Khổ thân cụ, tôi thì chả xem tivi bao giờ nên răng vẫn còn nguyên vẹn lắm. Nhưng mà công nhận, tivi Việt Nam nói năng kinh thật. ĐỉnhContinue reading “Viva la uôn cúp”
Imitatio Dei
Nhận được mấy quyển sách mới, có quyển của Sellier tập essai mấy chục bài, trong đó có bài về mythe (huyền thoại), cố gắng trả lời câu hỏi “Huyền thoại văn chương là gì?”. Ba bậc thầy trong lĩnh vực huyền thoại học là Claude Lévi-Strauss, Georges Dumézil và Mircea Eliade. Tiếp nối các nhà dân tộc học,Continue reading “Imitatio Dei”
(04). Tiếng Việt 1933
[câu này là của Amos Oz, nhà văn Israel nổi tiếng nhất (đại ý): “vấn đề lớn nhất của văn chương Israel là phải dùng ngôn ngữ của các nhà tiên tri để tả nhân vật đi đổ rác”; vấn đề của Phạm Công Thiện thì ngược lại: phải viết sấm ngôn bằng ngôn ngữContinue reading “(04). Tiếng Việt 1933”
Phạm Công Thiện không phê Nietzsche
Cám ơn bác Phạm Công Ác cho cái đường link trong đó GS Nguyễn Văn Trung “trả lời” về Phạm Công Thiện, đồng thời nhắc tới nhiều nhân vật của thời đó, nhất là các nhân vật trí thức Công giáo như Cao Văn Luận (Bên giòng lịch sử), Nguyễn Văn Lập (Viện trưởng Đại học ĐàContinue reading “Phạm Công Thiện không phê Nietzsche”
Phạm Công Thiện phê Nguyễn Văn Trung
Nhân nói chuyện này xọ chuyện kia, đề cập Phạm Công Thiện ngày sanh của rắn, tôi muốn lôi trở lại một văn bản ngày nay gần như tuyệt mệnh giang hồ, đúng số phận như tập thơ của Phạm Công Thiện, Ngày sanh của rắn bản in đầu (in số lượng hạn chế bên Pháp) gần nhưContinue reading “Phạm Công Thiện phê Nguyễn Văn Trung”
DOI LY không bao giờ có thật
Khi nào thì ta thấy buồn cười? Nhiều câu trả lời khả dĩ, nhưng theo tôi có câu trả lời này hơi trái khoáy: khi ta có hiểu biết. Kích thước tri thức của chủ nghĩa hậu hiện đại có một vương vấn ở khía cạnh này; làm thế nào mà một cái nhại, mộtContinue reading “DOI LY không bao giờ có thật”
Dành cho các bác nghiên cứu lịch sử âm nhạc VN
Tôi mới mò ra được một loạt bài mang tên Quá trình tiến triển của lịch sử nền nhạc Việt của Nguyễn Duy Diễn và Phạm Vinh, giáo sư trường trung học Văn Lang và trường Bắc Bình Vương, đăng gần 10 kỳ trên một tờ tạp chí Hà Nội trước 1954, loạt bài nhiều tài liệuContinue reading “Dành cho các bác nghiên cứu lịch sử âm nhạc VN”