Cuộc đời ngắn của Pessoa để lại di cảo rất dài. Dưới đây là một ít. 1. Khi nghĩ xem những gì thuộc sự điên thực và đúng đến thế nào đối với người điên, tôi không thể không đồng ý với cốt lõi lời tuyên bố của Protagoras, rằng “con người là thước đoContinue reading “Pessoa: châm ngôn”
Author Archives: word
María Zambrano
Hóa ra, nhiều người nghĩ Hannah Arendt đương nhiên là triết gia, lại còn là triết gia lớn. Sự này xuất hiện ở cả những người không chuyên về triết học, nhưng cũng xuất hiện cả ở dân triết học (trông có vẻ) chuyên nghiệp. Trước đây, mặt bánh đa Minnesota cũng từng xưng tụng Arendt, tôi cònContinue reading “María Zambrano”
Phan Du: Đất Quảng Nam
Hôm trước (xem ở kia), trình bày tác phẩm của Phan Du nhưng vẫn thiếu vì không hiểu nhét đi đâu mất Quảng Nam qua các thời đại. Mãi giờ mới tìm lại được, lộn xộn nó khổ thế đấy: Phan Du viết cuốn sách này, như ghi rõ trên bìa, với tư cách thành viên “BanContinue reading “Phan Du: Đất Quảng Nam”
châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (17b)
ký hiệu lưu trữ: B. 52367, tác giả: chưa rõ tờ 17B + hãy cố soi gương vào những lúc nào ta sẽ không nhìn thấy chính bản thân mình; chỉ các thời điểm ấy mới thực sự có ý nghĩa + Virginia Woolf là gì? (đã có người hỏi Who Is Afraid of Virginia Woolf?) nói ngắn gọn,Continue reading “châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (17b)”
Lê Thành Khôi và Nguyên Lê
Tôi gặp Lê Thành Khôi hai lần, lần đầu tiên cách đây hơn chục năm. Hôm ấy rất đông người, sau khi bắt tay, Lê Thành Khôi chỉ nhìn tôi một cái. Chỉ có như vậy. Lần gặp thứ hai, dài và nói nhiều chuyện, chợt tôi hiểu ra, ánh mắt Lê Thành Khôi nămContinue reading “Lê Thành Khôi và Nguyên Lê”
văn chương, thần chú
mới được gửi tặng, cám ơn các bạn bên Tao Đàn hôm trước (xem ở kia), tôi mới nói đến chuyện văn chương có thể là thần chú hay không hôm nay, ta sẽ lấy một ví dụ văn chương trong tương quan thần chú của nó, ở Nguyễn Bình Phương dưới đây là một bài thơContinue reading “văn chương, thần chú”
La Sơn Phu Tử
mới được gửi tặng, cám ơn các bạn bên dtbooks vừa đúng lúc tôi nghĩ phải nhắc đến Hoàng Xuân Hãn, trong bài về Tạ Chí Đại Trường đang viết (nhân tiện thông báo: đã có thêm các phần mới) La Sơn Phu Tử là một tác phẩm xuất chúng của Hoàng Xuân Hãn, được Tạ ChíContinue reading “La Sơn Phu Tử”
Nhà tiên tri bước đi giật lùi: Tạ Chí Đại Trường
Cuốn sách này của Tạ Chí Đại Trường, chắc hẳn nó chứa đựng điều gì đó lớn hơn nhiều chứ không chỉ là một thuật truyện thông thường, dẫu cho sự thuật truyện ấy ở đây có những đối chiếu, so sánh và nhất là những suy luận nhiều lúc kỳ lạ, không thường gặp. Tôi đọcContinue reading “Nhà tiên tri bước đi giật lùi: Tạ Chí Đại Trường”
Robert Walser: Tôi đọc ba cuốn sách
Trong cuốn sách này: Robert Walser viết về đủ thứ trên đời, với tư cách một nhà báo. Bài đầu tiên là “Nhà văn”, viết năm 1907 (xem ở kia). Cũng như Walter Benjamin, Walser có giai đoạn Berlin của mình (về Berlin của Benjamin, xem ở kia). Dưới đây là bài mà Robert Walser viết năm 1926,Continue reading “Robert Walser: Tôi đọc ba cuốn sách”
Đỗ Trí Vương một ngôi sao mới
rời bỏ viết điểm sách đã một thời gian không ngắn, tôi chỉ còn rất ít quan tâm đến các bài điểm sách, viết về sách nói chung đăng báo ở Việt Nam thời gian gần đây, lắm lúc cũng ngao ngán, ví dụ đọc một bài gọi James Joyce là nhà văn vĩ đại nhất thếContinue reading “Đỗ Trí Vương một ngôi sao mới”