Đi từ hiện thực đến văn chương

Một cuốn tiểu thuyết trùng khít với hiện thực là một cuốn tiểu thuyết dở, tuyệt đối không đáng đọc. Nhà văn nào cũng biết là phải biến hiện thực thành văn chương, nhưng gần như lúc nào kết quả cũng là một trong hai trường hợp: quá sát hiện thực, hoặc quá xa. CáchContinue reading “Đi từ hiện thực đến văn chương”

Sách tháng Sáu 2015

Tháng này cực nhiều sách, nên ta sẽ phải chia phần ra cho dễ theo dõi nhé. I) Chuyên đề của tháng Tháng Sáu máu lửa của báo chí Việt Nam, nhân dịp kỷ niệm cái năm 1865 vẫn hay được tính là mốc khởi đầu của lịch sử báo chí Việt Nam (nhưng ngàyContinue reading “Sách tháng Sáu 2015”

Đi tìm thời gian đã mất không phải là đi tìm thời gian đã mất

Cách đọc Đi tìm thời gian đã mất kém nhất là đồng hóa nó với nhan đề của nó, coi đó là một câu chuyện về sự thể “đi tìm thời gian đã mất”. Tác phẩm lớn đồng thời cũng có nhan đề lớn, nhan đề ấy là một yếu tố quan trọng làm nên tổng thể,Continue reading “Đi tìm thời gian đã mất không phải là đi tìm thời gian đã mất”

Quên tình yêu

Đi tìm thời gian đã mất không chỉ là một Đi tìm thời gian đã mất, mà có rất nhiều Đi tìm thời gian đã mất. Đó là bộ tiểu thuyết xứng đáng nhất để đọc thật nhiều lần. Đúng như nhà văn phát xít Robert Brasillach đã làm (xem thêm ở đây), tức là lâu lâu đọc lạiContinue reading “Quên tình yêu”

Một lời biện hộ cho Milan Kundera

Thấy các trí thức Việt Nam bỗng rộ lên nói chuyện Milan Kundera, tôi muốn hỏi các vị một câu nghe thì như hỏi đểu, nhưng rất thành thực: các vị đã đọc cuốn tiểu thuyết mới nhất của ông ấy, La Fête de l’Insignifiance, chưa? Chẳng cần câu trả lời thì tôi cũng biết thừa:Continue reading “Một lời biện hộ cho Milan Kundera”

Lãi

Tháng vừa rồi lãi lớn, nhận được bao nhiêu quà tặng Trước hết là đây: Trông thù lù vậy thôi, nhưng là một thứ rất quý: số chuyên đề Hoàng Đạo của tạp chí Văn, số kép 107-108, một số khá là khó tìm. Nếu có lúc nào tôi viết được “Tiểu luận thứ hai vềContinue reading “Lãi”

Đừng đọc

Sách ấy mà, đọc đâu có hay bằng không đọc, đó là ý kiến của Paul Valéry. Trong một cuốn sách khảo sát đọc bằng đường lối âm bản, tức là khảo sát đọc bằng sự không đọc, Pierre Bayard, sau chương một lấy ví dụ về nhân vật thủ thư trong Người không phẩm chất củaContinue reading “Đừng đọc”

Thạch Lam và Nam Cao

Để có thể nhìn vào quá khứ, bắt “lịch sử” nói ra vài câu chuyện, buộc lòng ta phải có một số tưởng tượng, tưởng tượng ra những thứ không thể tưởng tượng. Nhìn qua, trông rất hao hao phương pháp mà trong kinh tế học người ta gọi là “lập mô hình”. Càng ngày,Continue reading “Thạch Lam và Nam Cao”

Nabokov Ông hoàng đen tối

Còn bây giờ, đã đến lúc nói chuyện về Vladimir Nabokov. Không phải Lolita, mà là Nabokov. Câu chuyện Lolita đã xong xuôi lâu rồi. Trong quãng thời gian diễn ra “vụ Lolita“, một fiasco đích thực, tôi rất thích thú theo dõi một số khía cạnh, không phải mọi khía cạnh, chỉ những gì mà tôi quan tâm. Tôi rấtContinue reading “Nabokov Ông hoàng đen tối”