Trở về cổ điển: Một cô gái

Thật không ngờ, đến một ngày, đọc (lại) những câu chuyện tình, tôi lại thấy hay. Kiểu này khéo mà đến lúc còn thích được cả thơ thì chết : p Ví dụ như Tố Tâm gần đây. Từ Tố Tâm đi ngược lại đến Trà Hoa nữ là một bước đi rất logic. Ở đâu người ta cũng bảo Tố Tâm chịuContinue reading “Trở về cổ điển: Một cô gái”

Nhượng Tống về Phạm Hồng Thái và Tâm Tâm xã

Giai đoạn 1945-1946 tao loạn, làm nảy sinh những mối cộng tác rất kỳ lạ. Vũ Bằng từng kể mình bắt tay với Khái Hưng làm cùng một tờ báo, coi như đó là một điều rất bất thường. Nhưng Vũ Bằng thì ai mà chẳng cộng tác được: cùng quãng thời gian ấy, sựContinue reading “Nhượng Tống về Phạm Hồng Thái và Tâm Tâm xã”

Phụ nữ Việt Nam viết hồi ký

Tại sao người ta lại nghĩ Khánh Ly có một câu chuyện để kể nhỉ? Tất nhiên Khánh Ly chẳng có câu chuyện nào hết, thế nên cuốn sách Đằng sau những nụ cười là một mớ lổn nhổn thật là hết sức vô vị. Khánh Ly có phải là người rất bất hạnh không? Không. KhánhContinue reading “Phụ nữ Việt Nam viết hồi ký”

Kiều

Thật ra, biết nói gì về Kiều? Thật ra, tôi từng viết về Kiều, khi so sánh với Mai Đình mộng ký hay khi so sánh với Cung oán. Nhưng tới khi thực sự phải suy nghĩ, thì tôi hiểu ra: đừng so sánh gì nữa, phải giũ bỏ cho hết tất cả những gì người ta từng nói về Kiều,Continue reading “Kiều”

Vàng và máu: một vị trí

Định mệnh trớ trêu, tôi lại trở thành người chiêu tuyết cho văn xuôi Thế Lữ. Trong thơ, Thế Lữ như thế nào? Ta hãy nhớ rằng bài “Nhớ rừng” mà ta biết ngày nay, một kiệt tác không thể chối cãi, đã được sửa hoàn toàn: “Nhớ rừng” trong Mấy vần thơ 1941 không phải “NhớContinue reading “Vàng và máu: một vị trí”