[tiện bút] hà nội: các khu tập thể, thẳng và nghiêng

ngày trước, ngày nay và ngày sau Ngày nay, khó mà hình dung người ta từng có thể thực sự ở sát nhau như thế nào. Khu tập thể có ba đơn nguyên, ba cầu thang riêng rẽ, mỗi tầng có bốn căn hộ, nhưng trừ hai căn hộ nằm giữa lúc nào cũng chỉContinue reading “[tiện bút] hà nội: các khu tập thể, thẳng và nghiêng”

Cioran về Borges

Người từng viết hay nhất về Borges, cuối cùng lại là Cioran. Rất ngắn, dưới dạng một bức thư, dưới đây. Rút từ tập sách Exercices d’admiration. Essais et portraits, 1986. Borges Thư gửi Fernando Savater Paris, le 10 décembre 1976 Bạn thân mến, Hồi tháng Mười, khi ghé Paris, anh đã đề nghị tôi cộngContinue reading “Cioran về Borges”

Italo Calvino: Những thành phố vô hình

Trong số mới nhất của tờ Books (tuy bị mất một số nhân sự sang cho tờ tạp chí mới này, số vừa xong, tháng Năm 2015, của Magazine Littéraire tức ML vẫn đặc biệt hay, với chuyên đề về tụi pervers tức là perverse tức là “biến thái”, tức là toàn bộ loài người, nhất là một bàiContinue reading “Italo Calvino: Những thành phố vô hình”

[tiện bút] bài tập miêu tả khoảng không: một ngõ nhỏ ở Hà Nội

píp […] ở đoạn mở đầu cái ngõ rất rộng, mời gọi đi vào sự âm u, giống gần như mọi ngõ khác ở thành phố này, nhưng không có hàng quán gì; chạy thẳng vào dọc theo một bức tường màu vàng nhiều chỗ sứt sẹo không rõ lý do sau khi qua mộtContinue reading “[tiện bút] bài tập miêu tả khoảng không: một ngõ nhỏ ở Hà Nội”

Giấc mộng quá dài

Lần này đọc lại If We Dream Too Long tức Khi ta mơ quá lâu (tôi thích tên nó là Giấc mộng quá dài hơn) của Goh Poh Seng (Nguyễn Dương Quỳnh dịch, Nhã Nam & NXB Lao động, 206tr.), tôi thấy còn có thể làm hơn nữa: lúc trước tôi đã thấy rất ấn tượng cái cách Goh Poh SengContinue reading “Giấc mộng quá dài”

Văn chương và im lặng

Văn chương Việt Nam 25 năm vừa qua là phiên bản nhiệt đới gió mùa của câu văn khét tiếng của Adorno: “Còn làm thơ sau Auschwitz thì thật man rợ”. Không phải ngay sau 1975, mà dường như có khoảng chờ đợi mười lăm năm, quãng mười lăm năm để mọi thứ chất độcContinue reading “Văn chương và im lặng”

Trở về cổ điển: Cung oán

Cung oán rõ ràng có những câu thơ tuyệt đỉnh: Phong trần đến cả sơn khê Tang thương đến cả hoa kia cỏ này Có những câu thơ nhẹ nhàng đi vào thế giới thành ngữ một cách hiển nhiên không thể khác: Cái quay búng sẵn trên trờiMờ mờ nhân ảnh như người đi đêmContinue reading “Trở về cổ điển: Cung oán”

Khái Hưng vs Nguyễn Tuân

Năm 1946 Một nhà văn học sử độc đáo cần lấy riêng năm 1946 làm đối tượng khảo sát: không bao giờ văn chương Việt Nam có một năm đặc biệt hơn thế, một năm vô cùng thiếu vắng, nhưng chính là năm đầy tràn nhất. Luôn luôn văn chương có một điểm mốc củaContinue reading “Khái Hưng vs Nguyễn Tuân”

Amerika. Chương bốn: Đường tới Ramses (2)

Đoạn này càng cho thấy thêm hiểu biết lầm lạc của Kafka về địa lý nước Mỹ: theo Kafka, để đi từ New York đến Boston chỉ cần qua một cây cầu. Cuối đoạn này cũng xuất hiện một địa điểm rất quan trọng của cuốn tiểu thuyết: “Khách sạn phương Tây”. Họ phải điContinue reading “Amerika. Chương bốn: Đường tới Ramses (2)”

Một truyện ngắn của Nguyễn Tuân

Lưu lạc đến tay tôi là mấy trang báo nát nhừ như quá vãng xanh xao, nhợt nhạt. Không xác định được là tờ báo gì nữa, nhưng theo một số đặc điểm thì có thể đoán đây không phải là một tờ tạp chí văn chương, có lẽ vì thế mà truyện ngắn nàyContinue reading “Một truyện ngắn của Nguyễn Tuân”