Tương lai làm ta bất ngờ thì chẳng có gì đáng phải bàn cả: ngày mai tôi được giải Nobel Vật lý chẳng hạn, ai biết đâu được đấy hehe, nhưng quá khứ lại cũng là một nguồn cơn bất ngờ đấy chứ không phải đùa đâu. Một bất ngờ mới đây của tôi: hóaContinue reading “Sách (XVII) Bất ngờ từ quá khứ”
Tag Archives: doc-sach
hai mươi tư
Xin phép bác Lâm Tím cho post cái này (tức cái mới nhất) lên sớm vì mục đích làm một cái kỷ niệm nho nhỏ. Đang buồn tình, chim vặn dây cót một cái :p Hic cũng chẳng có gì: hai năm giữ mục đọc sách cho một tờ tạp chí ra hằng tháng. MụcContinue reading “hai mươi tư”
Sách (XVI) Hẻo lánh lạnh lưng
Không biết Bay trên tổ chim cúc cu có được số phận huy hoàng ở Việt Nam đúng như nó xứng đáng không. Điều này tôi chẳng bao giờ chắc được, đa số trường hợp đi ngược lại suy nghĩ và dự liệu ban đầu của tôi, thế mới lạ :d, nhưng điều đó không quan trọng,Continue reading “Sách (XVI) Hẻo lánh lạnh lưng”
Foucault về diễn ngôn
Các ghi chép của tôi về nội dung bài diễn văn của Foucault Trật tự diễn ngôn (L’Ordre du discours): Foucault quan niệm về sự đối đầu thường trực giữa ham muốn (désir) và thiết chế (institution): ham muốn coi diễn ngôn là một cái gì đó trong suốt, yên bình, có độ mở vô tận, nơiContinue reading “Foucault về diễn ngôn”
Mông, à, mông
Mông là bộ phận cao quý trên con người ta. Vội quá không gọi điện được cho bác Nguyễn Việt Hà xin cái định nghĩa về mông trong từ điển tiếng Việt và 103 câu trích dẫn có liên quan đến mông, phí quá :d Đây rồi, cũng tìm được hầu các bác một bộContinue reading “Mông, à, mông”
Sách (XV) Rồi, đã ra rồi
Trời mưa các bác ạ. Ehem, tôi biết thừa các bác lại đang chờ món sperm nhưng thôi nhá, tôi cũng biết thừa các bác lại đang chờ món cà phê một mình nhưng thôi nhá, mà có bác nào chờ cùng một lúc cả đôi thì… ờ… khó nghĩ quá:) Tôi vào đề chẳngContinue reading “Sách (XV) Rồi, đã ra rồi”
Tàu hỏa đối chiếu
Một ai đó, hình như Ngô Phan Lưu, từng ví tiếng còi tàu với tiếng kèn saxophone. Của đáng tội, nhìn một đoàn tàu bò đi ở xa xa tôi thường xuyên nghĩ tới một con giun đất. Con giun đất mãi mà không đào hết đất, các đoàn tàu thì mãi mãi không dừngContinue reading “Tàu hỏa đối chiếu”
Lời giải thích của Naipaul
Tại sao Ấn Độ… và Việt Nam không có tác phẩm văn chương lớn, hay nói đúng hơn là chẳng có cái văn chương gì cả? Ông Nguyễn Khoa Thái Anh [một trong những người hay spam hòm thư nhiều người; đến một lúc tôi phải đặt filter để thư một số đồng chí rơiContinue reading “Lời giải thích của Naipaul”
Oscar Wao và văn chương phì nộn
Những đổi thay vô vàn của thế giới khúc xạ vào văn chương của ngày hôm nay như thế nào? Mấy quyển tiểu thuyết xuất chúng nhất của một thế hệ nhà văn mới dường như đang tìm cách tiết lộ cái điều quan yếu này, dù là theo một cách thức vô cùng khóContinue reading “Oscar Wao và văn chương phì nộn”
Lớn của sự nhỏ
Nếu có một nhà văn hiện còn sống xứng đáng được xếp vào thứ hạng những nhà văn tuyệt vời cho trẻ em, những nhà văn viết cho trẻ em nhưng là nhà văn lớn, thì tôi sẽ kể tên Marie-Aude Murail. Một cái tên chắc hẳn chưa hề quen thuộc với độc giả ViệtContinue reading “Lớn của sự nhỏ”