Thơ thùng thình

Hoàng Cầm như vậy là đã không còn, không còn Kiều Loan. Lê Đạt, Hoàng Cầm tôi đều biết rất ít, tình cờ gặp mỗi ông một lần, toàn ngồi nghe là chính. Như vậy là Nhân Văn-Giai Phẩm hiện nay chỉ còn lại duy nhất một người là họa sĩ Trần Duy. ————– Lần trướcContinue reading “Thơ thùng thình”

Đi tới cái phổ quát

Lần này quyết định không nói vo mà viết ra đàng hoàng, nhưng bài viết này đúng là dùng để bổ trợ cho phần nói, chứ không hoàn chỉnh, nhất là đoạn cuối. Coi như là phần concept thuần túy, chưa gọt rũa gì cả. ————- Không biết độc giả của Kundera nói chung cóContinue reading “Đi tới cái phổ quát”

Du Tử Lê, 1971

Thơ viết khi con qua đời Bây giờ mười lăm ngày sau khi em đã sinhmười lăm ngày sau khi con đầu lòng của chúng ta đã chếtbây giờ lúc em đã bắt đầu bình phụcanh muốn nói với emthôi đừng khócđừng tủi thânđừng oán hờn số phậnmà hãy mừngphải hãy mừng cho con tađãContinue reading “Du Tử Lê, 1971”

Chú ý, kiệt tác

Tôi thấy chán ốm cả người khi đọc Tên tôi là Đỏ, nhưng Istanbul quả đúng là một kiệt tác khỏi cần bàn cãi, cuốn sách, như mọi kiệt tác văn chương, duyệt lại quá khứ bằng một cái nhìn hiện tại không giống với bất kỳ cái nhìn nào đã từng có. Với Orhan Pamuk, nước ThổContinue reading “Chú ý, kiệt tác”

Than thở

Có những lúc cứ phải nghĩ rằng sự chia cắt Bắc-Nam vẫn còn tiếp tục. Có đi đi lại lại nhiều giữa Hà Nội và Sài Gòn mới hiểu ra là có rất nhiều quyển sách in trong Sài Gòn không ra đến được Hà Nội và nhiều quyển sách Hà Nội chưa bao giờContinue reading “Than thở”

Fourniau

Đọc trên Diễn Đàn, thấy tin Charles Fourniau mới mất. Fourniau thuộc vào một danh sách dài những cái tên Pháp đặc biệt quan tâm đến Việt Nam, những con người đã già hoặc rất già, những Lacouture, Chesneaux, Brocheux, Condominas, Langlet… Ngày trước, ngay cả khi đến tận quai Branly để xem triển lãm vềContinue reading “Fourniau”