không có vua

Ngày này năm xưa: xem ở kia; đó là lần cuối cùng tôi có conference trước công chúng rộng rãi; ngay sau đó tôi ngừng hẳn công việc đó lại, vì thấy quá mức vô nghĩa. Về sau có dăm ba lần nữa nhưng chỉ là miễn cưỡng vì nghĩa vụ. ———– “Không có vua” đươngContinue reading “không có vua”

Tiểu luận thứ hai về Tự Lực văn đoàn

sơ thảo: bước chân của Nhất Linh Cách đây mấy tháng, đi dự một buổi thuyết trình vì trách nhiệm, tôi lơ đãng như vốn dĩ vẫn toàn lơ đãng, cho đến lúc chợt nhận ra mắt tôi không rời được mấy dòng chữ chiếu trên tấm bảng, giống như một ma trận: 1925-19321932-19391939-1945 SuyContinue reading “Tiểu luận thứ hai về Tự Lực văn đoàn”

Đắc Lộ, Đàng Ngoài, 17

quyển này, mới ra: là tôi tự mua đấy nhé, không được gửi tặng như quyển trước  A Lịch Sơn Đắc Lộ đặt chân đến Đàng Ngoài năm 1627, là người khởi đầu của nhiều thứ (chữ Quốc ngữ thì không hẳn de Rhodes là “cha đẻ”: các nghiên cứu gần đây đã chỉ ra rõContinue reading “Đắc Lộ, Đàng Ngoài, 17”

phê bình văn học Việt Nam: mở rộng

mãi rồi cũng tìm được: Hàn Mạc Tử của Trần Thanh Mại (nhà xuất bản Võ Doãn Mại, 1942; về sau này, một số tài liệu viết thành “Võ Doãn Mai”, một số ghi niên đại thành 1941, một số viết là xuất bản ở Huế: riêng chi tiết “Huế” này tôi thấy rất khó xác định,Continue reading “phê bình văn học Việt Nam: mở rộng”

Pascal: châm ngôn

Dẫu sao, nói gì thì nói, nhảy từ Pessoa và Cioran sang Pascal thì cũng hơi kỳ cục thật, nên tôi sử dụng mối nối bằng chính lời của Cioran: “Khi đọc cuốn sách của Bà Périer [Cioran đang muốn nói đến Gilberte Pascal, chị gái của Pascal, vợ của Florin Périer; Pascal còn có một em gái, Jacqueline,Continue reading “Pascal: châm ngôn”

Cioran: châm ngôn

Hôm trước, về María Zambrano, tôi định dịch bài Cioran viết về Zambrano, đặt chung trong cuốn sách viết về các nhân vật như Beckett, Michaux, Borges, vân vân và vân vân, nhưng lên cơn lười, lại thôi. Dưới đây là các châm ngôn của Cioran, lấy từ phần “Magie de la déception” (Ma thuật của lừaContinue reading “Cioran: châm ngôn”