rất bất ngờ: bộ sách lớn này đã bất ngờ lẳng lặng xuất hiện tuy trên bìa ghi Tam Quốc Chí nhưng đây cũng coi luôn đồng thời là Tam Quốc Chí Chú một điều rất đáng kinh ngạc là Việt Nam có một truyền thống mê “Tam Quốc” khủng khiếp, với lịch sử dịch thuật dài hơnContinue reading “Tam Quốc Chí”
Author Archives: word
Chateaubriand
nếu ai còn nhớ (chắc chẳng ai còn nhớ), Tạ Chí Đại Trường đã có lúc có ý định đặt tên cho “hồi ký đi cải tạo” của mình theo Mémoires d’outre-tombe (Hồi ký bên kia nấm mồ) của Chateaubriand; cuối cùng thì cuốn sách ấy của Tạ Chí Đại Trường đã tên là Một khoảnh Việt NamContinue reading “Chateaubriand”
Trong bóng hoa nữ
nếu cần một ví dụ về tên sách rất tệ hại trong quãng thời gian vừa rồi, thì tôi có ngay: đó chính là tên bản dịch The Invention of Solitude của Paul Auster; tất nhiên ở đây ai cũng biết, tên tiếng Việt chính thức của nó là Khởi sinh của cô độc (văn chương Paul Auster,Continue reading “Trong bóng hoa nữ”
tiếp tục xếp
[tiếp tục x ế p] trong lịch sử đọc Kafka, cứ lâu lâu lại thấy xuất hiện một quả bom, mà người ta rất nhanh chóng thấy là bom xịt, lại thêm một quả bom xịt quả bom mới nhất, được quảng cáo một cách dữ dội, đến mức có thể gọi là điên rồ,Continue reading “tiếp tục xếp”
Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp
ba nhân vật này rất quen thuộc với tôi, từ rất nhiều năm, nhưng cũng phải mất rất nhiều năm tôi mới xếp được họ ở cạnh nhau khó nhất chính là xếp những gì mà ta quá rành (hoặc tưởng là mình quá rành): Michel Foucault là con người của trật tự, Roland Barthes là con người của diễn ngôn,Continue reading “Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp”
Đặng Phùng Quân và Gabriel Marcel
có lúc cũng cần xem cụ thể, nhìn gần hơn, xem các nhà nghiên cứu triết học của Việt Nam thực sự làm gì chứ nhỉ, bằng không, về cơ bản ta sẽ chỉ biết mang máng người này chuyên về mảng triết học này hay triết gia này, người kia chuyên về mảng triếtContinue reading “Đặng Phùng Quân và Gabriel Marcel”
Đạo đức của các giấc mộng tình: Michel Foucault
Michel Foucault là một người xếp và tách siêu hạng. Nguyên do là vì Michel Foucault muốn đọc lịch sử. Đọc lịch sử (và huyền thoại, và thế giới) bằng cấu trúc, đó là công việc của Claude Lévi-Strauss, còn đọc lịch sử bằng trật tự, đó là công việc của Michel Foucault. (Cứ tạm chấp nhận làContinue reading “Đạo đức của các giấc mộng tình: Michel Foucault”
tên và tên
vụ đúng và đọc là xếp vẫn mông lung lắm phải không? thế thì ta sẽ đi vào một vấn đề rất nhỏ và đơn giản nhé: những cái tên José Saramago, nhà văn Bồ Đào Nha, một cách nào đó có thể coi là hậu duệ của Pessoa, từng viết một cuốn tiểu thuyết về một trong các hétéronyme của Pessoa,Continue reading “tên và tên”
đọc là gì
đọc là gì? câu hỏi này đưa ta thẳng luôn vào một địa hạt: địa hạt của siêu hình học một quãng dài, nếu không phải rất dài, ít nhất là không ngắn, người ta, ít nhất là những người giỏi nhất, cảm nhận rất rõ là không thể đặt ra những câu hỏi siêu hình học:Continue reading “đọc là gì”
Simic: châm ngôn
không phải ngẫu nhiên khi Charles Simic, một người cũng gắn bó nhiều với thành phố Belgrade giống Danilo Kiš, lại là người bình luận Cioran ở Mỹ Đêm tháng Chạp tối đen. Trong nhà thờ các vị thánh không ngủ ngắm nhìn tuyết rơi. Những kẻ mộng du tập hợp lại. Hội họp trên các mái nhàContinue reading “Simic: châm ngôn”