Văn chương miền Nam: 1964

Một trong những nhà văn Việt Nam gây nhiều kinh ngạc nhất cho tôi, khiến tôi phải nhiều lần tự điều chỉnh cách nhìn nhận riêng của tôi: Dương Nghiễm Mậu. Đây là tác phẩm năm 1964 của Dương Nghiễm Mậu: Cuốn sách này đặc biệt quan trọng trong việc hình thành một nền vănContinue reading “Văn chương miền Nam: 1964”

Nietzsche

liên quan chặt chẽ đến Nietzsche là Schopenhauer; trong lời tựa đầu tiên cho Die Welt als Wille und Vorstellung, Schopenhauer đã đoán trước cuốn sách ấy sẽ chỉ tìm được vài độc giả đích thực; Nietzsche khi viết về Schopenhauer cũng nhận ngay mình là một trong vài người đó nhưng cũng cần biết, tháiContinue reading “Nietzsche”

Văn chương miền Nam: một nhà xuất bản

lửa thiêng là một từ xuất hiện nhiều lần trong lịch sử văn chương Việt Nam thật ra tôi có nhiều sách của nhà Lửa Thiêng hơn dưới đây (ví dụ tập thơ của Đinh Hùng, vài thứ của Vũ Hoàng Chương hay Nguyễn Văn Sâm), nhưng nhiều thứ lẫn vào các chủ đề khác, lục rấtContinue reading “Văn chương miền Nam: một nhà xuất bản”

Tam Quốc Chí

rất bất ngờ: bộ sách lớn này đã bất ngờ lẳng lặng xuất hiện tuy trên bìa ghi Tam Quốc Chí nhưng đây cũng coi luôn đồng thời là Tam Quốc Chí Chú một điều rất đáng kinh ngạc là Việt Nam có một truyền thống mê “Tam Quốc” khủng khiếp, với lịch sử dịch thuật dài hơnContinue reading “Tam Quốc Chí”

Chateaubriand

nếu ai còn nhớ (chắc chẳng ai còn nhớ), Tạ Chí Đại Trường đã có lúc có ý định đặt tên cho “hồi ký đi cải tạo” của mình theo Mémoires d’outre-tombe (Hồi ký bên kia nấm mồ) của Chateaubriand; cuối cùng thì cuốn sách ấy của Tạ Chí Đại Trường đã tên là Một khoảnh Việt NamContinue reading “Chateaubriand”

Trong bóng hoa nữ

nếu cần một ví dụ về tên sách rất tệ hại trong quãng thời gian vừa rồi, thì tôi có ngay: đó chính là tên bản dịch The Invention of Solitude của Paul Auster; tất nhiên ở đây ai cũng biết, tên tiếng Việt chính thức của nó là Khởi sinh của cô độc (văn chương Paul Auster,Continue reading “Trong bóng hoa nữ”

tiếp tục xếp

[tiếp tục x ế p] trong lịch sử đọc Kafka, cứ lâu lâu lại thấy xuất hiện một quả bom, mà người ta rất nhanh chóng thấy là bom xịt, lại thêm một quả bom xịt quả bom mới nhất, được quảng cáo một cách dữ dội, đến mức có thể gọi là điên rồ,Continue reading “tiếp tục xếp”

Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp

ba nhân vật này rất quen thuộc với tôi, từ rất nhiều năm, nhưng cũng phải mất rất nhiều năm tôi mới xếp được họ ở cạnh nhau khó nhất chính là xếp những gì mà ta quá rành (hoặc tưởng là mình quá rành): Michel Foucault là con người của trật tự, Roland Barthes là con người của diễn ngôn,Continue reading “Foucault, Barthes, Genette – một câu chuyện Pháp”