Một điều kỳ lạ (thật ra cũng không kỳ lạ lắm): có những thứ phức tạp đến nỗi rất nhiều thế hệ triết gia danh tiếng lao vào mổ xẻ và tranh cãi mà không đi đến đâu, chỉ thấy tanh bành, vỡ đầu vỡ óc không biết bao nhiêu nhân vật kiệt xuất, thìContinue reading “Không thể gọi tên”
Tag Archives: translation
Sức mạnh của sự vắng
Cách đây chừng năm, sáu năm, Linda Lê đọc tại vài thành phố Việt Nam một bài tiểu luận, “Étranges Étrangers”. Khi ấy, bản dịch Lại chơi với lửa của anh Nguyễn Khánh Long (nay đã qua đời) mới xuất bản, một thời gian sau bản dịch Vu khống cũng của Nguyễn Khánh Long. Trong sự viết của LindaContinue reading “Sức mạnh của sự vắng”
Con chó, con lợn, con mèo
Đoạn dưới đây theo tôi là kiệt tác trong Đi đến cùng đêm của Céline. Đây là ngay sau khi Bardamu đến Viện Bioduret Joseph (về riêng đoạn này, xem ở kia). Trong văn chương, nhà văn nào tạo ra những con chó đáng sợ và đáng nhớ nhất? Câu trả lời hiển nhiên là: Kafka. Nhưng CélineContinue reading “Con chó, con lợn, con mèo”
Trong tay thợ cạo
Trong tay Xác định rõ mức độ của cú đánh cần giáng xuống – vì dẫu có thế nào thì cũng không thể coi hắn là dân chuyên nghiệp – rồi ước lượng lực của phát đập cần thiết để khỏi phải làm đến lần thứ hai, và sau đó, ở thời điểm quyết định,Continue reading “Trong tay thợ cạo”
Pascal: châm ngôn
Dẫu sao, nói gì thì nói, nhảy từ Pessoa và Cioran sang Pascal thì cũng hơi kỳ cục thật, nên tôi sử dụng mối nối bằng chính lời của Cioran: “Khi đọc cuốn sách của Bà Périer [Cioran đang muốn nói đến Gilberte Pascal, chị gái của Pascal, vợ của Florin Périer; Pascal còn có một em gái, Jacqueline,Continue reading “Pascal: châm ngôn”
Cioran: châm ngôn
Hôm trước, về María Zambrano, tôi định dịch bài Cioran viết về Zambrano, đặt chung trong cuốn sách viết về các nhân vật như Beckett, Michaux, Borges, vân vân và vân vân, nhưng lên cơn lười, lại thôi. Dưới đây là các châm ngôn của Cioran, lấy từ phần “Magie de la déception” (Ma thuật của lừaContinue reading “Cioran: châm ngôn”
Pessoa: châm ngôn
Cuộc đời ngắn của Pessoa để lại di cảo rất dài. Dưới đây là một ít. 1. Khi nghĩ xem những gì thuộc sự điên thực và đúng đến thế nào đối với người điên, tôi không thể không đồng ý với cốt lõi lời tuyên bố của Protagoras, rằng “con người là thước đoContinue reading “Pessoa: châm ngôn”
Robert Walser: Tôi đọc ba cuốn sách
Trong cuốn sách này: Robert Walser viết về đủ thứ trên đời, với tư cách một nhà báo. Bài đầu tiên là “Nhà văn”, viết năm 1907 (xem ở kia). Cũng như Walter Benjamin, Walser có giai đoạn Berlin của mình (về Berlin của Benjamin, xem ở kia). Dưới đây là bài mà Robert Walser viết năm 1926,Continue reading “Robert Walser: Tôi đọc ba cuốn sách”
Thomas Bernhard đi nhận giải thưởng văn chương
Dưới đây, Thomas Bernhard kể chuyện mình đi nhận một giải thưởng văn chương. Về nhân vật “bà dì” của Bernhard, xem ở đây. Trong đời, Bernhard từng nhận không ít giải thưởng, ông viết lại những câu chuyện xung quanh chúng, tập hợp lại in thành sách dưới nhan đề Meine Preise. Giải thưởng Grillparzer ĐểContinue reading “Thomas Bernhard đi nhận giải thưởng văn chương”
Walter Benjamin: Tuổi thơ Berlin (năm đoạn)
Văn chương có thể là thần chú không? có thể trở thành thần chú không? Có chứ, thần chú về bản chất cũng chỉ là một số cách sắp xếp nhất định của ngôn từ. Một số văn chương là thần chú nhiệm mầu nhất. Benjamin viết bằng tiếng Pháp (giống Rilke, mà Benjamin có quenContinue reading “Walter Benjamin: Tuổi thơ Berlin (năm đoạn)”