Phiên âm là hiện tượng hết sức phổ biến, tôi tạm xếp vào cùng nhóm với vay mượn. Trong tiếng Việt, tỉ lệ từ vựng là phiên âm chắc chắn không nhỏ một chút nào. Nếu xét chi li, Hán-Việt có phải là phiên âm không? Theo tôi là có, nhưng sự phân biệt nàyContinue reading “Phiên âm (I)”
Author Archives: word
Về Nhật Bản
Mấy đoạn tôi rất thích trong L’Empire des signes (Đế quốc ký hiệu) của Roland Barthes, 1970. Lưu ý là Roland Barthes không phải chuyên gia về Nhật Bản, cũng không có ý định làm chuyên gia về Nhật Bản. Ngôn ngữ xa lạ Giấc mơ: biết một thứ ngoại ngữ (kỳ lạ) [chơi chữ: étranger và étrange] nhưng lạiContinue reading “Về Nhật Bản”
Không vội
Đọc thấy câu “Tôi còn nói nhiều về Thơ nữa. Không vội, tôi mới 28 tuổi” của Trần Dần trích từ Nhật ký Trần Dần, 1954, đoạn mở đầu bằng “Vào chiến tranh, tôi muốn thơ tôi thế nào?” đặt ở đầu Đi! Đây Việt Bắc! (hùng ca – lụa, 1957), in lại năm nay (Nhã NamContinue reading “Không vội”
Tự đặt tên cho mình
Chúng ta thử đọc đoạn văn sau đây trong cuốn tiểu thuyết rất đặc biệt mang tên “Lời hứa lúc bình minh” (của Romain Gary, Nguyễn Duy Bình dịch, Nhã Nam & NXB Văn học): “Mãi sau này, khi lần đầu tôi nghe tên Tướng de Gaulle trên đài phát thanh, lúc ông đọc lờiContinue reading “Tự đặt tên cho mình”
Pô beau
+ Thằng nhóc láo toét nhất của truyện tranh phương Tây cuối cùng cũng đặt được chân tới đây: thằng Titeuf. Thật là tiếc vì không in được dạng truyện tranh khổ to, chỉ in được loại truyện viết lại (có nhiều minh họa, kiểu Cédric). Truyện này trước đây mỗi lần ra tập mới là tôiContinue reading “Pô beau”
Hai bài thơ không mới
Tờ Văn nghệ trẻ số 46 (15/11/2009) đăng bài “Tìm thấy “Bài thơ của đêm 19-12″ của Văn Cao” của Nhật Hoa Khanh. Theo tác giả kể thì phải mất rất nhiều năm, hỏi từ Phù Thăng, Nguyễn Đình Thi qua tới Trần Độ rồi Cao Pha thì mới ra được, mà ông tướng Cao Pha lạiContinue reading “Hai bài thơ không mới”
Locomotive
Bao nhiêu năm nhớ mãi không ra ai là người nói đến từ “locomotive” và miêu tả nó giống hệt cái đầu máy tàu hỏa thật, thì đọc Võ Phiến thấy nguyên cả đoạn trích dẫn luôn, thật là khoái chí. Đoạn trích rút ra từ Chúng ta qua cách viết, Giao Điểm, 1972. Khi bànContinue reading “Locomotive”
Xây dựng huyền thoại
Lịch sử là một câu chuyện giật gân. Nếu không giật gân, một sự kiện nào đó thật khó lòng có vị trí trong câu chuyện (narrative) lịch sử. Một trong những bộ sử Hy Lạp còn được đọc và nghiên cứu nhiều hiện nay là Chiến tranh Péloponnèse của Thucydide, và rất nhiều bộ sử danhContinue reading “Xây dựng huyền thoại”
“hãy”, “cả”, “chính”
Mấy từ nho nhỏ này có thể làm xấu xí tiếng Việt đi nhiều lắm. Chẳng hạn đang ngồi ở bàn ăn, đứa con nói với bà mẹ: “Mẹ ơi, hãy đưa cho con lọ hạt tiêu”. “Cả” và “chính” cũng thường xuyên được đưa vào một cách không hợp lý, người dịch hay cóContinue reading ““hãy”, “cả”, “chính””
“Hai năm sau”
Lấy hai ví dụ (tôi nghĩ ra, nhưng mô hình thì cũng phổ biến): VD1: “Mãi hai năm sau tôi mới biết là mình đã nhầm.” VD2: “- Anh sắp làm xong luận án tiến sĩ chưa?/- Chưa, tôi nghĩ là hai năm sau.” Chắc nhiều người cũng đã thấy tôi định nói điều gì.Continue reading ““Hai năm sau””