Ký hiệu lưu trữ: M. 2422Tác giả: chưa rõ từ XII đến XXIII XII Con người chỉ có ý nghĩa khi nó ở bên trong nỗi cô đơn của chính nó; nhưng cùng lúc, con người lại chỉ có giá trị khi ở bên ngoài nỗi cô đơn, khi đã rời khỏi đó. Nói nhưContinue reading “Đoản luận bên bờ sông (XII-XXIII)”
Author Archives: word
Từ một khoảng cách khác
Thời điểm cuối thập niên 80 đầu thập niên 90 tại Việt Nam (tôi đã trở đi trở lại cái thời điểm này, và tôi nghĩ sẽ còn trở lại nhiều lần nữa) sở dĩ như thế (một “cuộc trở lại” lớn của nhiều giá trị văn chương “tiền chiến”, nhưng là một cuộc trở lại cóContinue reading “Từ một khoảng cách khác”
Cho anh khóc bằng
Tháng Chạp năm 1956, Thanh Tâm Tuyền, một trong những nhà thơ lớn nhất của toàn bộ lịch sử Việt Nam, viết bài thơ “Hãy cho anh khóc bằng mắt em những cuộc tình duyên Budapest”, bài thơ sẽ được in trong tập thơ huyền thoại Mặt trời tìm thấy, 1964: Cũng trong tập thơ này, ThanhContinue reading “Cho anh khóc bằng”
Bức thành cành vụn
Trước tiên, xem ở kia. René Char là thần tượng của Michel Foucault; một thời, Foucault chỉ đồng ý nói chuyện với ai có thuộc thơ của Char. René Char cũng có một tình bạn đặc biệt đẹp với Martin Heidegger (về riêng câu chuyện Char-Heidegger này, xem thêm ở kia). Một trong những tập thơ lớnContinue reading “Bức thành cành vụn”
Châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (20A)
Ký hiệu lưu trữ: B. 52367Tác giả: chưa rõ Tờ 20A + Các ẩn dụ bay phía trên từ ngữ giống như những con phượng hoàng; xin lỗi, nhầm: như một đàn kền kền. Hoán dụ thì trượt patanh nhưng mặt mũi sầu khổ như bị ép buộc, và rất hay trượt chân ngã nhưContinue reading “Châm ngôn viết ở rìa một khu rừng (20A)”
Thơ: René Char về nhà thơ
Những nhà văn nào gần với thơ đều tạo cảm giác rất đặc biệt: ta còn nhớ, Patrick Modiano từng lấy một câu thơ của René Char làm đề từ cho một cuốn tiểu thuyết (chưa dịch sang tiếng Việt): “Sống, là làm sao đi cho hết một kỷ niệm” (xem thêm ở kia). Bản thân cái nhanContinue reading “Thơ: René Char về nhà thơ”
Không thể gọi tên
Một điều kỳ lạ (thật ra cũng không kỳ lạ lắm): có những thứ phức tạp đến nỗi rất nhiều thế hệ triết gia danh tiếng lao vào mổ xẻ và tranh cãi mà không đi đến đâu, chỉ thấy tanh bành, vỡ đầu vỡ óc không biết bao nhiêu nhân vật kiệt xuất, thìContinue reading “Không thể gọi tên”
Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (1)
https://nhilinhblog.blogspot.com/2016/10/van-chuong-mien-nam-ho-huu-tuong-1.html Hồ Hữu Tường luôn luôn tạo cho tôi cảm giác về một nhân vật rất siêu phàm và kỳ bí. Rất hãn hữu tôi mới để một tác giả nào đó lôi kéo tôi đến một địa điểm nhất định, nhưng vì Hồ Hữu Tường, tôi đã một mình đi Cái Răng, Cần Thơ,Continue reading “Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (1)”
Nghiên cứu văn học chính là đánh giá lại
Tôi nghĩ, không phải ngẫu nhiên mà trong thời gian gần đây, hơn một nhà nghiên cứu văn học lâu năm tuyên bố nghiên cứu văn học không phải là đánh giá lại. Với tất cả lòng kính trọng, tôi nghĩ nghiên cứu văn học chính là đánh giá lại.
Nhịp của thơ
Tôi nghĩ, các nhà nghiên cứu văn học nhất thiết phải được đào tạo (theo cách nào đó), tốt nhất là tự đào tạo, để có thể hiểu về nhịp. Con đường đào tạo ấy có thể thông qua âm nhạc, tất nhiên, nhưng không hề nhất thiết; thêm nữa, âm nhạc rất dễ làm người ta hiểuContinue reading “Nhịp của thơ”