Bốn khái niệm nằm ở trung tâm các suy nghĩ của Michel Foucault: discours tức định ngôn, énoncé, archive và archéologie. Tất nhiên, còn phải kể đến chẳng hạn phoọc-ma-xi-ông (formation), strate (vỉa, tầng), dispositif hay sujet, nhưng vào lúc này ta tạm chỉ khoanh vùng bốn thứ kể trên. Về hai khái niệm sau, nhất làContinue reading “Michel Foucault (ii)”
Tag Archives: jean-paul-sartre
phải tuyệt đối đáng ghét
Céline (không đi ông, và cũng chẳng túi xách, giày dép, quần áo), dựng lên, trên con đường dẫn vào thế giới của mình, vô số chướng ngại vật: vô vàn dấu ba chấm khó chịu mới chỉ là một chuyện nho nhỏ, cái thứ ngôn ngữ tưởng chừng không thể đưa vào văn chương ấy,Continue reading “phải tuyệt đối đáng ghét”
Trần Đức Thảo
Đợi mãi không thấy đâu, suốt từ năm ngoái qua năm nay (xem ở đây), tôi chán rồi. Tôi sẽ nói trước luôn, và sẽ không trở lại chuyện này nữa. Tôi chỉ nói đúng một điều duy nhất: ý nghĩa sự tồn tại của Trần Đức Thảo. Trần Đức Thảo tồn tại chỉ để nóiContinue reading “Trần Đức Thảo”
Một thế giới đực
Cũng như trong thế giới Anh-Mỹ, thêm một bản dịch văn học Mỹ Latinh sang tiếng Việt là một chiến công. Bên đó, New Directions và New Letters đã đóng vai trò rất quan trọng trong việc đưa các nhà văn như Cesar Aira, Roberto Bolaño đến tay độc giả. Ở Việt Nam, không cóContinue reading “Một thế giới đực”
Barthes: Hai phê bình
Bài này Roland Barthes viết năm 1963 trên Modern Languages Notes, cùng loạt bài về “phê bình”, ở Việt Nam hình như La Khắc Hòa đã dịch bài “Qu’est-ce que la critique?” (Phê bình là gì?), đăng TLS cùng năm với bài “Les deux critiques” này. Loạt bài này đều được lấy lại in trong Essais critiques. Cứ tằngContinue reading “Barthes: Hai phê bình”
Đi tới cái phổ quát
Lần này quyết định không nói vo mà viết ra đàng hoàng, nhưng bài viết này đúng là dùng để bổ trợ cho phần nói, chứ không hoàn chỉnh, nhất là đoạn cuối. Coi như là phần concept thuần túy, chưa gọt rũa gì cả. ————- Không biết độc giả của Kundera nói chung cóContinue reading “Đi tới cái phổ quát”
Sống để kể lại
Khi đọc Tự thú (Confessions) của Jean-Jacques Rousseau, cuốn tiểu thuyết-tự truyện đầu tiên trong lịch sử văn học, người ta nghĩ tự truyện phải được viết giống như cách của Rousseau. Khi đọc Chữ (Les Mots) của Jean-Paul Sartre, người ta lại nghĩ hẳn đó mới là lối viết tự truyện hay hơn cả. Nhưng khi đọc đến SốngContinue reading “Sống để kể lại”
Papa cũng đi ăn mảnh
Thường thì sau khi chết các nhà văn (nhất là lớn, nhỏ ai mà quan tâm) mới bắt đầu trở nên rộn ràng. Tờ The Guardian ở đoạn cuối bài này liệt kê một số vụ việc mới đây, liên quan tới một số người như George Orwell hoặc André Malraux. Tất nhiên toàn là những chuyện mang tínhContinue reading “Papa cũng đi ăn mảnh”