Quay trở lại với Tạ Chí Đại Trường một lần nữa, tôi thấy có thể điều chỉnh một chút cái nhìn đối với nhân vật Quang Trung, nhân vật kỳ lạ và bí ẩn nhất của lịch sử Việt Nam, cũng là nhân vật có ý nghĩa rất đặc biệt, và duy nhất. Ở kia, tôiContinue reading “Quang Trung và Tần Thủy Hoàng”
Author Archives: word
Tạ Chí Đại Trường: một lần nữa
Lần này, đọc lại Sử ký, tôi càng thấy rõ hơn, các sử gia đích thực có cấu tạo rất đặc biệt. Tư Mã Thiên hay Jules Michelet, Plutarque hay Tạ Chí Đại Trường. Và càng hiểu hơn tại sao trước khi qua đời, Tạ Chí Đại Trường hay nói năm mươi năm nữa sợ người ta vẫn chẳngContinue reading “Tạ Chí Đại Trường: một lần nữa”
Nhượng Tống và Sử ký
“Nước Tầu xưa có một nhà văn học phê bình. Nhà ấy là Thánh Thán! Cứ kể nguyên về cái tên con người ấy đã tác quái rồi. Về văn học ông còn tác quái hơn.” Sử ký do Nhượng Tống dịch, nhà xuất bản Tân Việt, 1944 (sách dày tổng cộng 400 trang): [không phảiContinue reading “Nhượng Tống và Sử ký”
Sử ký
https://nhilinhblog.blogspot.com/2016/12/su-ky.html Năm 1889, Édouard Chavannes, ở tuổi hai mươi tư, đến Bắc Kinh lần đầu tiên (câu hỏi cho những người yêu thích lịch sử, văn chương và phương Đông: Victor Segalen – lại thêm một bác sĩ, giống Céline – đến Bắc Kinh lần đầu tiên năm nào, ở tuổi bao nhiêu, và tập thơ huyềnContinue reading “Sử ký”
Maldoror: I, 9
Khi gặp Milan Kundera hồi năm ngoái, tôi nhận ra ông già chín mươi tuổi gầy guộc cao lớn lưng hơi còng không một chút râu ria, vận toàn đồ đen, ánh mắt và nụ cười rất Trung Âu kia, xuống tận chân cầu thang để đón tôi, quan trọng đối với tôi đến như thế nào. Về đọc,Continue reading “Maldoror: I, 9”
Thơ: Paul Celan
Cái sự đọc được thơ, như mới nói gần đây, không hề là một sự đương nhiên, ít nhất là đối với tôi. Không phải cứ biết chữ là đọc được, không phải đọc được là có thể đọc được mọi thứ, và cũng thế, không phải đọc được văn chương, thậm chí triết học, nghĩa làContinue reading “Thơ: Paul Celan”
Léon-Paul Fargue: một nửa bài thơ
Cái dở của tôi là mãi đến gần đây mới đọc được thơ. Không phải là trước đó tôi không đọc thơ, thậm chí tôi còn đọc rất nhiều thơ, có thể nói là lúc nào tôi cũng đọc thơ, nhưng đọc mà không nghĩ là mình thực sự hiểu được, tức là chỉ đọcContinue reading “Léon-Paul Fargue: một nửa bài thơ”
Văn chương miền Nam: tờ Tin sách
Về tờ tạp chí này, cơ quan ngôn luận (về cơ bản là nguyệt san) của “Trung tâm Văn bút Việt Nam”, nhiều tính chất của nó, rất dễ tìm hiểu. Điều mà tôi thấy đáng nói hơn cả là những chuyện chẳng phải không tương tự từng xảy ra vào năm 1945 thì đếnContinue reading “Văn chương miền Nam: tờ Tin sách”
[Tiện bút] Đồ vật
Dickens cùng một lúc viết hai hay ba cái phơi-ơ-tông là thường, chưa kể còn làm tổng biên tập một tờ báo nào đó, viết kịch và tổ chức diễn các vở kịch ở quy mô công chúng nhỏ (vở The Frozen Deep chẳng hạn, đã diễn xong rồi, nữ hoàng Victoria lại đòi xem, thế làContinue reading “[Tiện bút] Đồ vật”
Một nước Mỹ khác
Charles Dickens cũng hay viết phơi-ơ-tông hai, thậm chí nhiều hơn, cuốn sách một lúc, cho nên đang phơi-ơ-tông cái này, tôi lại phơi-ơ-tông cùng lúc thêm một cái nữa. Sau nước Anh (xem ở kia), giờ ta nói đến nước Mỹ. Một điều đáng kinh ngạc: Ở Việt Nam chưa bao giờ có đến một chuyên gia vănContinue reading “Một nước Mỹ khác”