Khái Hưng viết về Hồ Hữu Tường

Hồ Hữu Tường viết về Khái Hưng (như ở kia), dẫu là khó tin đến đâu, thì vẫn còn hiểu được, vẫn có thể nghĩ là hợp lý. Thế nhưng ở chiều ngược lại, Khái Hưng Trần Khánh Giư có thể viết về Hồ Hữu Tường, thì thật khó tưởng tượng. Thế nhưng vẫn có. Như ởContinue reading “Khái Hưng viết về Hồ Hữu Tường”

Danh mục tác phẩm Nhượng Tống (bổ sung)

Ở kia là danh mục tác phẩm của Nhượng Tống; danh mục này đã được in trong một cuốn sách xuất bản hồi đầu năm 2016, cùng danh mục tác phẩm Khái Hưng, kèm lời hẹn nó sẽ được bổ sung dần dần. Giờ, tôi thực hiện công việc ấy, bổ sung danh mục tác phẩm củaContinue reading “Danh mục tác phẩm Nhượng Tống (bổ sung)”

Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (2) Hà Nội

Ta đã bắt đầu nói đến Hồ Hữu Tường (xem ở kia), và vì ta cũng đã bắt đầu “khoanh vùng” Hà Nội 1945-1946 (hai nhát gần đây: ở kia và ở kia), giờ có thể sử dụng chính lời chứng của Hồ Hữu Tường để mở rộng cái nhìn về đoạn thời gian vô cùng gay cấn vàContinue reading “Văn chương miền Nam: Hồ Hữu Tường (2) Hà Nội”

Trả lời phỏng vấn

Tháng Chín năm ngoái, khi làm được cho cuốn tiểu thuyết Lan Hữu quay trở lại, tôi đã biết kể từ đó sẽ phải thực hiện nhiều tìm kiếm vào các ngóc ngách, để thực sự biết về Nhượng Tống, và các tìm kiếm mỗi lúc sẽ một khó khăn hơn, các đầu mối ngày một trởContinue reading “Trả lời phỏng vấn”

Khái Hưng dịch thơ Victor Hugo

Bài thơ hay được gọi là “Tình tuyệt vọng” của Arvers (“Mà người gieo thảm cơ hầu không hay”) vẫn được coi là có giá trị tự thân, được rất nhiều người biết, tuy rằng đó chỉ là một bản dịch. Sở dĩ bài thơ được biết đến nhiều như vậy một phần lớn làContinue reading “Khái Hưng dịch thơ Victor Hugo”

Hoa cúc xanh

Đây, đây mới xứng đáng gọi là một trong những cuốn sách nổi bật nhất của năm 2016 này: (dịch từ tiếng Séc) Kể từ ngày quyết định thôi viết điểm sách đăng báo (xem ở kia), rồi tiếp theo là thôi hoàn toàn (kỳ cuối ở kia) cách đây hơn nửa năm, tôi thấy nhẹ cảContinue reading “Hoa cúc xanh”

Ngày 19 tháng Chạp năm 1946

Trái ngược với rất nhiều “nhà phân kỳ học”, tôi nghĩ rằng 1945 không phải là mốc nên dùng để xác định các khoảng trong văn học sử, mà phải là 1946 (về năm 1946, xem ở kia). Gần đây, dường như nhiều nhà nghiên cứu cũng đã thấy rằng năm 1954 không thực sự làContinue reading “Ngày 19 tháng Chạp năm 1946”

Nguyễn Tuân đọc sách (tiếp)

“Nguyễn Tuân đọc sách”: đề tài này, mỗi lúc tôi lại thấy thêm quan trọng, chứ không chỉ là “thú vị” hay “hấp dẫn”. Sự đọc sách của Nguyễn Tuân không thể coi là một phương diện “trivia”, thêm nếm, hoa lá cành cộng thêm vào cho dày thêm văn nghiệp của Nguyễn Tuân, màContinue reading “Nguyễn Tuân đọc sách (tiếp)”

Quang Trung và Tần Thủy Hoàng

Quay trở lại với Tạ Chí Đại Trường một lần nữa, tôi thấy có thể điều chỉnh một chút cái nhìn đối với nhân vật Quang Trung, nhân vật kỳ lạ và bí ẩn nhất của lịch sử Việt Nam, cũng là nhân vật có ý nghĩa rất đặc biệt, và duy nhất. Ở kia, tôiContinue reading “Quang Trung và Tần Thủy Hoàng”

Tạ Chí Đại Trường: một lần nữa

Lần này, đọc lại Sử ký, tôi càng thấy rõ hơn, các sử gia đích thực có cấu tạo rất đặc biệt. Tư Mã Thiên hay Jules Michelet, Plutarque hay Tạ Chí Đại Trường. Và càng hiểu hơn tại sao trước khi qua đời, Tạ Chí Đại Trường hay nói năm mươi năm nữa sợ người ta vẫn chẳngContinue reading “Tạ Chí Đại Trường: một lần nữa”